Một phen nói khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm, ngốc hồ hồ nhìn nàng, ai cũng nói không ra lời. Muốn hỏi nàng có phải là điên rồi không? Có phải là đầu óc bị nước vào? Nhưng ai cũng không mở miệng.
Tát Hoàn phục hồi tinh thần lại trước, hắn vẻ mặt kích động, buông bé xuống, gắt gao cầm lấy hai vai nàng, nhìn nàng.
“Ta mặc kệ ngươi là ai, chân chính Lăng Nhược Nhược cũng được, hay là ai đều được, ta chỉ nhận định ngươi, chỉ có ngươi, mới là thê tử của ta. Nhược Nhi, tin tưởng ta, ta nhất định sẽ làm ngươi hạnh phúc, ta nhất định sẽ hảo hào yêu ngươi.” Hắn vội vàng cam đoan, sợ nàng thật sự giống như lời nàng nói, không phải người của thế giới này, sẽ đột nhiên biến mất.
Lăng Nhược Nhược giãy khỏi vòng tay của hắn, tức tối nhìn hắn, còn có Thái Hậu cùng Tát Nhãn. Nàng lạnh nhạt nói: “Ta đã nói rồi, ta không phải Lăng Nhược Nhược, ta không tất yếu thừa nhận mối quan hệ với các ngươi. Ta muốn rời đi, mang theo cục cưng, bé là do ta sinh ra, như vậy chính là thuộc về ta.
Nàng vẫy tay gọi bé, ý bảo bé đến chỗ mình. Nàng thật sự mệt mỏi, ý tưởng duy nhất bây giờ chính là mang theo bé, tìm một nơi im lặng, hảo hảo sống, xa rời hết thảy.
Bé thực nghe lời đi đến cạnh nàng, để nàng ôm mình vào trong lòng, bé nghe lời mẹ nhất, mẹ nói cái gì chính là cái đó.
Tát Hoàn cuống quít, không biết phải làm thế nào thì nàng mới bằng lòng tha thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527393/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.