Hoa mụ mụ quả nhiên đoán không sai, Vũ Sương Nhi đúng là không dám giết nàng, nhưng vẫn hung hăng đánh nàng, mình đầy thương tích.
Vũ Sương Nhi âm hiểm nhìn Hoa mụ mụ hấp hối, cuộc đời nàng tối khinh thường chính là bọn nữ tử thanh lâu, những ả đó cướp chồng của nàng, chiếm lấy người của nàng, dám cùng nàng chia sẻ một tướng công, tuy rằng những ả đó không nhập môn, nhưng tướng công mình vẫn thật là có nữ nhân bên ngoài, khiến trong lòng nàng luôn khó chịu, bởi vậy nàng sinh hận đối với bọn nữ tử thanh lâu.
“Vương phi, làm sao bây giờ?” Đối với loại phương diện này, Uyển Ngữ không có đủ kinh nghiệm, thấy Hoa mụ mụ nằm trên mặt đất không nhúc nhích, trong lòng hoảng sợ vô cùng, vội vàng hỏi.
“Đem ả ném về Hoa Tụ Lâu.” Vũ Sương Nhi thản nhiên nói, không coi ai ra gì, khiến người ta không thể tin được nàng là một tiểu thư khuê các, là nữ nhi con nhà giàu.
Uyển Ngữ nghe vậy, mở to hai mắt, có chút lo lắng nói: “Nếu nàng ta kể chuyện chúng ra cung thì làm sao bây giờ? Nếu Vương gia biết…… ” Nàng không dám nói hết, nhưng lời nói ra vẫn khiến bản thân sợ hãi đến run rẩy.
Vũ Sương Nhi tức giận trừng mắt liếc nhìn nàng một cái, trong lòng mắng thầm, thật sự là một đứa không có tiền đồ. Ở mặt ngoài cũng là bất động thanh sắc: “Có cho ả ta lá gan cũng không dám.”
Uyển Ngữ không dám nói cái gì, thấy Vũ Sương Nhi mất hứng, liền vội vàng câm như hến. Vũ Sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527335/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.