(Edit cái này ngại ghê cơ, edit xong lại post lên cho mọi người còn ngại ghê hơn *xấu hổ, xấu hổ*)
“Ngươi nói cái gì? Phế vật, tất cả đều là đồ ăn hại, nếu không tìm thấy người thì đừng trở về nữa.” Tát Hoàn giận không thể át mắng đám quan binh. Đến một con người thôi cũng tìm không thấy, cũng không phải bảo bọn họ đi tìm một con muỗi, thật đáng giận!
Toàn thể chúng quan binh đều câm như hến. Dạo gần đây, hai vị Vương gia thêm một vị Hoàng Thượng, đều vì tìm một nữ nhân mà điên rồi, bọn họ chỉ kém không đào đất lên, hoặc giống đi lùng bắt tráng đinh, đi đến từng nhà bắt nữ tử nhà người ta ra coi một chút.
“Vương gia, thuộc hạ vô năng.” Đầu lĩnh quan binh khiếp đảm nói, bộ dáng này của Vương gia cứ như muốn xông lên chiến trường giết người, đáy lòng bọn họ phát lạnh a.
Tát Hoàn nổi trận lôi đình, nhưng là thúc thủ vô sách, đành phải lớn tiếng ra lệnh: “Tiếp tục tìm cho bổn vương, thẳng đến khi tìm được mới thôi.” Nói xong, nổi giận đùng đùng rời đi.
Hắn vừa ly khai, mọi người như người chết chìm được cứu lên khỏi mặt nước, từng ngụm từng ngụm thở, giống như vừa rồi không khí đều bị một mình Tát Hoàn chiếm.
“Đi, tiếp tục tìm người.” Đầu lĩnh quan binh hét lớn một tiếng, vội vàng chạy đi.
Tát Hoàn về lại thư phòng, ngã ngồi trên ghế, hai mắt mê mang. Hắn thất thần nhìn thư phòng, không biết mình bây giờ nên làm cái gì.
Nhược Nhi, mấy ngày nay hắn điên cuồng tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527330/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.