Lăng Nhược Nhược xem như đang mai danh ẩn tích, nàng tuyệt không muốn có bất kì quan hệ gì với hoàng gia, cha của cục cưng là ai đều không trọng yếu, dù sao nàng đã nghĩ thông suốt, con dù sao cũng đã sinh, nàng còn có thể lựa chọn sao?
Không thể! Như vậy cứ thoải mái chập nhận đi, cũng may, nàng thực thích cục cưng. Bởi vậy, cha của cục cưng có là ai, nàng cũng không quan tâm, dù sao trước kia không phải nàng là người có gì gì đó với hắn.
Kỳ thật, lúc trước nàng không tin cha cục cưng là Tát Nhãn, cũng từng hoài nghi chuyện này, nhưng Thái Hậu lại nói, lúc nàng còn chưa sinh, bà từng thỉnh Thái y kiểm tra qua, cha của cục cưng trừ bỏ Tát Nhãn thì không còn ai khác. Nàng đối với lời Thái Hậu là bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng nàng vẫn lựa chọn tin tưởng.
Khi rời đi Tát Hoàn, lòng nàng đột nhiên có chút đau đớn, nàng bỗng nghĩ đến, hẳn là nàng có cảm tình với nam nhân này, càm tình như vậy đột nhiên, như vậy lơ đãng.
“Mẹ, phụ vương có tới tìm chúng ta không?” Bé tạm thời không có thầy dạy, nên mỗi ngày đều ở cùng với nàng, nhưng lần nào cũng nhắc đến Tát Hoàn.
Nàng mỉm cười với bé, sờ sờ đầu bé nói: “Cục cưng, về sau đừng nhắc tới phụ vương nữa, lúc trước không có phụ vương, con và mẹ không phải vẫn sống rất vui sao?”
Bé mê hoặc nhìn nàng, có chút không rõ ý của nàng, bất quá, bé thực thông minh, càng biết nghe lời. Bé ngoan ngoãn nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527329/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.