Thái Hậu lúc ấy ghé vào tai nàng, tựa như đọc chú ngữ, từng chữ từng chút nói: “Ai gia nói cho ngươi, cha ruột của cục cưng, là, Tát Nhãn.”
Khi nàng nghe cái tên đó, trong đầu chỉ có một ý niệm, trốn. Phải trốn thật xa, phải trốn thật nhanh, phải trốn vô tung vô ảnh.
Nàng không thích nam nhân này, nàng không biết nam nhân này, nàng càng không yêu nam nhân này. Nhưng, nam nhân này, cư nhiên, cư nhiên chính là cha ruột của con nàng. Trời ạ, ông trời đã quên nàng rồi sao!
Tát Nhãn bộ dạng rất tuấn tú, tuyệt đối không hề kém so với hai vị huynh trưởng của hắn. Khác với hai huynh trưởng, tính tình hắn rất sáng sủa, rất dễ nói chuyện, tâm tư cũng đơn thuần hơn một ít. Nhưng, vì sao cố tình lại là hắn?
Lăng Nhược Nhược giờ phút này, chỉ muốn chết cho rồi, nàng không thể ngờ, nam nhân đó, tiến tiến xuất xuất trong thân thể của mình, sau đó cứ như vậy gieo lại mầm móng, cuối cùng thành tiểu bảo bảo.
Thiên ý trêu người a! Kỳ thật nàng thích Tát Hoàn có vẻ nhiều hơn một chút, ít nhất đối với hắn cũng có chút cảm giác, bằng không, nàng cũng sẽ không dễ dàng nghe lời một người nam nhân, đến ở vương phủ của hắn, còn cùng hắn đồng giường cộng chẩm.
Đang lúc Lăng Nhược Nhược còn miên man suy nghĩ, ba người nông phu từ ngoài cửa bước tới, bọn họ câu thúc đứng ở bên ngoài, bất an nhìn vẻ mặt trầm tư của nàng.
“Tiểu thư, ngài đã trở lại.” Thật vất vả, ba người mới cố lấy dũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527327/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.