“Mẫu hậu, người nói gì với Nhược Nhi vậy, con thấy tinh thần nàng có vẻ hoảng hốt.” Tát Hoàn vốn định lâm triều xong sẽ chạy về với Lăng Nhược Nhược, không ngờ còn chưa ra cung, liền bị thỉnh đến tẩm cung của Thái Hậu.
Tát Nhãn cũng vội vàng nói: “Đúng vậy, mẫu hậu, người hôm qua đến nói gì với Nhược Nhi, con cũng muốn biết.”
Tát Phong tuy chưa nói gì, nhưng ánh mắt cũng nhìn về phía Thái Hậu, tâm tư dù không viết trên mặt, nhưng chỉ cần là người sáng suốt đều nhìn ra được.
Hắn rất nghi ngờ việc Thái Hậu bỗng nhiên đi gặp Lăng Nhược Nhược.
Thái Hậu rất tức giận. Bà khổ tâm lo lắng, đều vì muốn tốt cho bọn họ, ban đầu cứ nghĩ, hảo tâm sẽ có hảo báo, lại không ngờ bị chính con ruột của mình chỉ trích.
“Ngươi, ngươi, các ngươi…” Bà tức giận đến độ ngồi phịch xuống ghế bên cạnh bàn ăn đã dọn sẵn, cơn tức luôn quanh quẩn trong lồng ngực, khiến bà sắp phát cuồng.
“Mẫu hậu, con hy vọng người sau này đừng khó xử Nhược Nhi nữa, cũng đừng đi tìm nàng nữa. Nàng là Vương phi của con, trước kia là vậy, hiện tại cũng vậy, tương lai vẫn vậy.” Tát Hoàn sợ bà lại đi gây rắc rối cho Lăng Nhược Nhược, vội vàng nói.
Thái Hậu lúc này rốt cục phát hỏa, bà vỗ bàn một cái, tức giận đứng lên, trợn mắt nhìn bọn họ: “Ngươi, các ngươi, ai gia thật uổng công nuôi các ngươi, vì một nữ nhân, trong mắt các ngươi có còn ai gia sao? Đâu còn có mẫu hậu này?” Thái Hậu vô cùng tức giận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527326/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.