“Cục cưng nhà ta là con ngươi?” Nàng ngây ngốc thốt ra, bộ dáng chưng hửng tuyệt không giống nàng lúc bình thường thông minh, sáng suốt.
Tát Phong cười gật gật đầu, nói: “Ngươi không phát hiện bộ dáng cục cưng rất giống trẫm sao?” Nói xong lại áp về hướng nàng.
Nghe hắn nói như vậy, nàng tựa hồ cảm thấy bộ dạng cục cưng quả thật có chút tương tự với nam nhân trước mắt, mặt có vẻ giống, miệng cũng giống. Nàng càng xem càng giống, trời ạ, con trai của nàng chẳng lẽ thật là con hắn.
“Không thể nào.” Đáy lòng lòng đã dần dần chấp nhận chuyện này, nhưng miệng vẫn không chịu thừa nhận, nàng sẽ không nhận thua đâu, càng không thể tự dưng giao bé ra như vậy, bé nhưng là máu thịt của nàng a.
“Có cần trẫm phái người mang bé vào, ngươi mới chịu tin?” Hắn không chút để ý nói, ý tứ thực rõ ràng.
Nàng nghe vậy, á khẩu không trả lời được, trong lòng gấp muốn chết, vạn phần không muốn tin bé là con hắn. Đứa bé còn nhỏ như vậy nếu bị hắn mang tiến cung, hai mẹ con bọn họ không chừng sẽ còn gặp được nhau.
“Ngươi dám.” Nàng thẹn quá thành giận nói, căm tức nhìn hắn, tức giận đến thân thể run lên.
Hắn rõ ràng cảm nhận được cơn giận của nàng, thân thể mềm mại của nàng khẽ run rẩy, đối với hắn mà nói là một màn tra tấn cực kì hà khắc. Hai khối thân thể vốn đã muốn thập phần lửa nóng, giờ phút nàng nhè nhẹ run run, tựa như cho thêm mồi lửa, khiến hắn thoải mái nhịn không được thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527314/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.