“Nhược Nhi, từ khi ngươi gả cho Nhị đệ, chúng ta chưa từng gặp lại nhau.” Tát Phong nói chuyện không chút kiêng dè, lời lẽ đầy ẩn tình.
Lăng Nhược Nhược sợ tới mức vội vàng giãy khỏi vòng tay hắn, vừa vội vàng lui về phía sau, vừa khẩn trương nói: “Ngươi, ngươi đừng lại đây, ta không biết ngươi đang nói cái gì, ta không biết ngươi.” Lá gan nàng có lớn đến mức đi nữa, gặp phải loại tình huống này, cũng không biết phải xử lý thế nào.
Tát Phong nghe nàng nói, cực kỳ giật mình. Hắn vẫn nghĩ nàng rời Tát Hoàn là vì hắn, nhưng chờ mãi vẫn không thấy nàng đến tìm mình, ngược lại mất tích, mà hắn vốn không để tâm cho lắm.
“Nhược Nhi, ngươi nói gì vậy? Ngươi sao lại không biết Phong ca ca đâu, trước kia ngươi thích Phong ca ca nhất, muốn ở cùng một chỗ với Phong ca ca nhất a.” Tát Phong xúc động đến trước mặt nàng, vội vàng nói.
Cái gì? Này Lăng Nhược Nhược cư nhiên chân đạp ba thuyền, ăn sạch cả ba anh em hoàng gia? Này cũng quá…… Lợi hại. Trong lòng nàng khiếp sợ vô cùng, trong chốc lát nói không ra lời.
Tát Phong tắc nhân cơ hội này, lẻn đến cạnh thân thể của nàng, ôm chặt nàng trong lòng. “Nhược Nhi, ngươi đã trốn hơn ba năm, trẫm thật sự rất nhớ ngươi.”
Dứt lời, đầu cúi xuống môi nàng, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai hôn nàng, hai tay gắt gao ôm mềm mại thân mình, ép sát nàng về phía mình.
Đến khi Lăng Nhược Nhược kinh sợ hoàn hồn thì đã quá muộn, chỉ có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527313/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.