Sau một ngày đi dạo vương phủ, một lớn một nhỏ đều mệt muốn chết, hai người nằm song song trên giường, chết sống cũng chịu ngồi dậy.
Tát Hoàn buồn cười nhìn một lớn một nhỏ không hề hình tượng, chỉ mới một cái vương phủ đã thu phục được hai người này, chỉ nghĩ đến cảnh một lớn một nhỏ suốt dọc đường cứ kêu mệt, hắn cũng rất đắc ý.
“Các ngươi nghỉ ngơi trước đi, buổi tối ta lại đến đem các ngươi ăn cơm.” Hắn dặn dò xong rồi đi ra ngoài.
Lăng Nhược Nhược lúc này đã không còn hơi sức đâu mà để ý đến hắn, hiện tại nàng chỉ muốn nghỉ ngơi, nghỉ ngơi thật nhiều, ngủ một giấc no nê, rồi sẽ tiếp tục sinh long hoạt hổ.
Bé đã sớm ngủ trước nàng, nằm bên cạnh nàng vù vù ngủ, hai tay hai chân giang rộng, cái miệng nhỏ lúc khép lúc mở.
Nàng bất giác nở nụ cười, cũng nhắm mắt lại, theo nhịp thở vững vàng của bé dần dần nhập mộng đẹp.
Không biết một lớn một nhỏ ngủ bao lâu, bé tỉnh lại trước, hai mắt mở ra, đầu nghiêng nghiên, mơ hồ nhìn ra bốn phía.
“Mẹ.” Bé rốt cuộc hoàn toàn thanh tỉnh, nằm sấp lên người nàng, nũng nịu kêu lên.
Từ trong mông lung mơ hồ, Lăng Nhược Nhược chợt nghe tiếng gọi của bé, chậm rãi tỉnh lại, mở mắt ra thì thấy bé đang nhìn mình cười tủm tỉm.
“Cục cưng, tỉnh nhanh như vậy a?” Nàng ôm thân mình nho nhỏ của bé, nhịn không được hôn mấy cái lên mặt bé.
Bé cũng bắt chước nàng, hôn mấy cái lên mặt mẹ, nũng nịu nói: “Mẹ, cục cưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527309/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.