“Được rồi, chúng ta đi dạo vương phủ đi, cục cưng không phải nói chưa được đi tham quan sao?” Lăng Nhược Nhược vì dời đi sự chú ý của hắn, vội vàng nói.
Bé vừa nghe, lập tức nhớ tới yêu cầu lúc nãy của mình, lập tức vui vẻ nói: “Phụ vương, mẹ, chúng ta đi tham quan đi.” Nói xong, dẫn đầu chạy phía trước.
“Đến đây, đến đây.” Lăng Nhược Nhược buồn cười đứng lên, đi theo hắn ra cửa.
Tát Hoàn cũng vội vàng đi theo sau bọn họ, sợ hai người sẽ lạc đường.
Hai lớn một nhỏ đi ra khỏi biệt viện liền bắt đầu dạo khắp vương phủ, điểm đến đầu tiên là hoa viên bao quanh biệt viện, dọc đường cười nói ríu rít, rất hoà thuận vui vẻ.
Đi được nửa ngày thì đến một biệt viện thanh u, “Phụ vương, chúng ta đi hết rồi sao?” Bé sớm đã mệt mỏi, hiện tại đang ghé vào vai Tát Hoàn, mắt to chớp chớp.
“Vẫn chưa đâu, nãy giờ chỉ là một góc trong vương phủ thôi.” Hắn cười ha ha nói, vương phủ hắn lớn thế nào, hắn là người rõ nhất thanh nhị sở a!
Ách, ngay cả Lăng Nhược Nhược nghe câu này cũng hết hồn. Trời ạ, vương phủ này lớn thật nha, chẳng khác nào một công viên thời hiện đại, đúng là kẻ có tiền có khác a!
Đi thêm một lát, đột nhiên nghe tiếng một đứa nhỏ đọc sách lanh lảnh và giọng dạy học của một tiên sinh truyền ra từ trong một tiểu viện sau rừng trúc.
“Mẹ, có người đang học.” Bé vừa nghe được loại thanh âm này liền đoán ra ngay, vì Lăng Nhược Nhược cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527308/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.