“Mẹ, thúc thúc hảo soái*.” Bé nhìn Tát Hoàn nửa ngày, rốt cục toát ra một câu, hâm mộ nhìn Tát Hoàn.
*đẹp trai
Lăng Nhược Nhược thiếu chút nữa buông tay, đem hắn ném xuống.
Mà Tát Hoàn lại không nói gì, hai mẹ con này, quả nhiên là cùng một tính tình, mẹ nào con nấy, xem ra lời này tuyệt không sai.
Bé cư nhiên không cần người khác đáp lại, thần kỳ lại lầu bầu nói: “Thúc thúc, ngày mai cùng chúng ta ăn cơm dã ngoại đi, ăn cơm dã ngoại có thiệt nhiều đồ ăn ngon mẹ làm.” Nói xong, chờ mong nhìn hắn.
“Tốt.” Tát Hoàn cư nhiên không chút nghĩ ngợi đáp ứng, kỳ thật hắn cảm thấy đó là một cơ hội rất tốt, có thể tiếp cận nàng, nhìn xem nàng sống thế nào.
“Không tốt.” Lăng Nhược Nhược mặt trầm xuống, mất hứng phản bác. Nàng chán ghét hắn, tuyệt không thích hắn, lại càng không muốn cùng người như hắn ăn cơm dã ngoại, hừ, đến dã chiến còn không có cửa đâu!
Bé kinh ngạc lắc lắc cái đầu nhỏ nhìn mẹ, kinh ngạc thấy mẹ luôn luôn hào phóng, sao lúc này lại nhỏ mọn như vậy. “Mẹ, vì sao không cho thúc thúc đi?”
“Đúng vậy, vì sao không cho ta đi?” Tát Hoàn cũng ra vẻ kinh ngạc hỏi, vẻ mặt ủy khuất, khổ sở, đáy lòng khoái trá muốn chết.
Lăng Nhược Nhược nhìn một lớn một nhỏ, cảm thấy vô lực, nàng biết giải thích với bé thế nào a, nói nam nhân này là chồng trước của nàng, hơn nữa là bất lương nam nhân đã vứt bỏ nàng, lại cha hắn, đương nhiên không biết có phải là thân sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527286/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.