“Ta phi.” Lăng Nhược Nhược không hình tượng hung hăng xì hắn một tiếng khinh miệt, phi thường khinh thường, phi thường khinh thường hắn. Đối với kẻ từng đối đãi mình như thế, nàng rất khó có thái độ tốt, không lấy chổi đuổi hắn, lẽ ra hắn nên cám ơn nàng.
“Ngươi……” Tát Hoàn giận, nàng đây là thái độ gì? Hắn đường đường là Vương gia một nước, hạ mình đến chỗ nàng, nàng ngược lại bất kính với mình như thế.
Lăng Nhược Nhược nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận của hắn liền cao hứng, trong lòng thích muốn chết, bất quá nàng không biểu lộ ra, đỡ cho cái nam nhân kia bị mình chọc tức chết tại chỗ, nàng cũng không muốn hiện tại phải dắt cả nhà đào vong a.
“Ta cái gì mà ta, ta còn sống rất tốt, hiện tại sinh long hoạt hổ đứng trước mặt ngươi.” Nàng không để ý đến hắn tức giận, giọng điệu đầy châm chọc.
Tát Hoàn vừa buồn bực vừa bất đắc dĩ. Nàng rất có thể nói, còn mình ở nàng trước mặt lại nói không ra nửa câu đầy đủ, hắn tức đến mức muốn giậm chân, nhưng lại không có cách nào.
Nàng âm thầm cao hứng, hừ, muốn cùng nàng đấu võ mồm ư, không có cửa đâu! Nàng là ai chứ? Là người hiện đại văn minh hơn hắn không biết bao nhiêu lần xuyên qua thời không a.
“Nếu không có chuyện gì, mời Vương gia trở về đi, Vương phi nhà ngài đang chờ ngài trở về mới ngủ được a. Chuyện đột nhập nhà dân, ta sẽ không truy cứu.” Nàng làm bộ đại nhân có đại lượng, nhàn nhàn nói.
Lần này Tát Hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527285/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.