Ấy thế mà anh ta cũng biết giở chiêu trò rồi, hỏi gì là giả vờ như không biết.
Sau đó Lục Khánh Nam đưa cô đến nhà hàng riêng, trông bên trong trang trí sắp xếp cũng bình thường thôi, không thấy có mấy khách
nhưng đồ ăn thì lại rất ngon.
Sau khi ăn no uống say, tâm trạng liền trở nên vô cùng thoải mái.
Lúc thanh toán hóa đơn, Lục Khánh Nam nhân cơ hội giảng đạo: “Vì thế làm người ấy mà đừng để tâm quá vào những chuyện vụn vặt, nghĩ thoáng một chút, khoan dung một chút, lúc cần hưởng thụ thì nên hưởng thụ, cuộc sống vốn dĩ rất chỉ là đơn giản.”
Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn qua hóa đơn mà anh ta đã kí tên: “Người có tiền nói cái khỉ gì chẳng được”
Bữa ăn này quả nhiên đắt đỏ.
“Đàn ông chúng tôi cũng không cần phụ nữ
các cô phải kiếm tiền, chỉ cần sinh con rồi an phận ở nhà giúp chồng dạy dỗ con cái là được rồi.”
Lục Khánh Nam cho rằng một người phụ nữ tiêu chuẩn thì nên như vậy, nhưng Kiều Bích Ngọc lại không thèm để tâm đến cái quan điểm đó của anh ta: “Sau đó thì đàn ông các anh chỉ việc phong lưu phóng khoáng chơi gái ở bên ngoài phải không?”
“Có phải cô cho rằng Cao Minh có rất nhiều phụ nữ ở bên ngoài đúng không?” Anh ta nhận thấy Kiều Bích Ngọc dường như không có cảm giác an toàn.
Cô căng mặt, không nói gì nữa.
Hai người đứng trước cửa ra vào của nhà
hàng nói chuyện, đợi nhân viên lấy xe từ gara ra.
“Bích Ngọc, cô có từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cua-cuc-cung-la-mot-tong-tai/1679120/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.