Limon. Cái tên nghe như thiên đường, và khi cô bám chặt vào cái ghể tả tơi của chiếc xe cũ hom hem, thành phố đó dường như ở xa tít mù. Đôi mắt đen mở to và dễ tổn thương khi cô nhìn chằm chằm vào cơn mưa xối xả tạt vào kính chắn gió, cố gắng nhìn thấy con đường. Grant liếc nhanh về phía cô, đó là tất cả những khoảnh khắc an toàn mà anh có khi tập trung lái xe trong tình trạng này. Giữ giọng anh điềm tĩnh, anh nói. “Jane, lỉnh xa vào trong góc đi. Tránh đầu ra khỏi cửa sau, em hiểu không?”
“Tuân lệnh” cô vâng lời, lùi lại vào trong góc. Cái xe tải cũ kĩ này có một cửa sổ nhỏ ở đằng sau và một cái nhỏ hơn mỗi bên, chừa lại các hốc cụt sâu ở trong góc. Một vết gãy trồi lên thúc vào sau đùi cô, làm cô phải nhấc mình lên. Lớp vải bọc một bên của chiếc ghế hầu như không còn, gồm phần lớn những miếng vải linh tinh che phủ một vài đường cong. Grant đang ngồi trên miếng vá bao bố cáu bẩn. Nhìn xuống, cô thấy một cái lỗ lớn trong tấm ván sàn bên cạnh cánh cửa.
“Điều này quả là đặc sắc đấy” cô bình luận, lấy lại phần nhỏ bản tĩnh điềm tĩnh của cô.
“Yeah, nó tệ thật”. Chiếc xe nằm xiêu vẹo bên đầm lầy, và Grant cố tập trung tất cả sự chú ý của anh để lái cái thứ này trong một đường thẳng lần nữa.
“Làm sao thì anh mới nói cho em biết chúng ta đang đi đâu?”
“Anh không thể. Anh đang đoán” một nụ cười xấu xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem-midnight-rainbow/29197/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.