Đêm đó đã thay đổi mãi mãi cách Jane nghĩ về bóng tối. Biết rằng nỗi khiếp sợ bị bỏ mặc cô độc trong bóng đêm sẽ vẫn còn tồn tại trong cô, nhưng khi Grant vươn tới, anh có thể đẩy lùi nó, không cho nó chạm đến cô. Thay vào đó nó trở thành tấm mền ấm áp, an toàn cuộn chặt xung quanh họ, tách biệt họ khỏi thế giới. Lúc này cô chỉ còn cảm nhận bàn tay anh trên cô và lãng quên đêm tối.
Anh hôn cô cho đến khi cô bám chặt lấy anh, cầu xin không lời giải thoát khỏi nhu cầu mà anh đã khuấy tạo. Sau đó anh nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo cả cô và anh, rồi lăn người xuống, nhấc cô cưỡi lên anh. “Anh đã làm đau em sáng nay” anh nói, giọng anh thật trầm và thô ráp. “Em điều khiển lần này, tận hưởng sự dễ chịu nhiều như em muốn”
Dễ chịu không phải là vấn đề; làm tình với anh là niềm hạnh phúc tột đỉnh nguyên thuỷ, và cô không thể đặt giới hạn. Cô bắt đầu đánh mất kiểm soát, chuyển động hoang dã trên anh, và khoái cảm không thể kìm giữ của cô cuối cùng cũng kéo đứt sợi chỉ kiểm soát mỏng manh mà anh cố gắng duy trì. Anh gầm gừ một âm thanh dữ dội sâu trong cổ và siết chặt cô vào anh, lăn tròn một lần nữa cho đến khi cô nằm bên dưới anh. Niềm hạnh phúc hoang dã họ đã trao nhau đã xoá sạch tâm trí cô, trống rỗng mọi thứ trừ anh và tình yêu cuộn xoáy trong cô. Không còn bóng tối. Với cảm xúc mãnh liệt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem-midnight-rainbow/29196/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.