Họ đi thẳng ra từ dòng suối ở góc 45 độ, và không xa trước khi anh dừng lại, nhìn quanh và tháo dây đeo hai chiếc ba lô ra khỏi vai. “Chúng ta cắm trại ở đây.”
Jane đứng im thin, cảm thấy vụng về lúng túng, quan sát anh mở ba lô và lôi ra một gói nhỏ được cuộn lại. Dưới bàn tay khéo léo của anh, cái gói trở thành một cái lều nhỏ, hoàn chỉnh với một cái nền bằng nhựa tổng hợp và một cái nắp có khóa kéo. Khi lều được dựng xong, anh bắt đầu tước dây leo và phiến lá từ những cây gần nhất để bao phủ nó, khiến nó gần như vô hình. Anh không đá động tới cô, nhưng sau một lúc cô bắt đầu phụ anh. Anh không nhìn cô, và để cô gom thêm lá trong khi anh đặt chúng phủ lên lều.
Khi xong việc, anh nói, “Chúng ta không thể liều lỉnh thắp lửa, vì thế chúng ta sẽ chỉ ăn và ngủ. Sau hôm nay, tôi đã sẳn sàng ngủ một chút.”
Jane cũng vậy, nhưng cô chết khiếp với cái ý nghĩ đêm đến. Ánh sáng yếu dần, và cô biết trời sẽ tối nhanh thôi. Cô nhớ cảnh đêm tối đen hôm trước và cảm thấy môt ngón tay lạnh ngắt sợ hãi lần trên xương sống. Well, cô không thể làm gì cả; cô phải chịu đựng nó. Cô cúi người xuống chiếc ba lô và lôi ra hai lon nước cam, ném cho anh một lon, anh khéo léo bắt lấy, và nhìn cái ba lô của cô với sự bực dọc tăng lên. “Có bao nhiêu lon trong cái siêu thị du lịch đó? ” anh hỏi châm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem-midnight-rainbow/29193/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.