Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Tông Đình chuyển vấn đề sang chỗ Lý Thuần Nhất khiến ai nấy đều bất ngờ. Một đám người im lặng chờ đợi thái độ của nàng. Lý Thuần Nhất lườm Thừa Phong một cái thật nhanh, sau đó lại nhìn về phía Tông Đình, không hoảng không loạn mà nói: "Tướng công hỏi quá đường đột, ta biết phải đáp như thế nào? Nếu việc hoàn tục hay xuất gia đều là ý định nhất thời nảy sinh thì có vẻ quá mức ngạo mạn với thần linh rồi. Ta thân là người hoàng thất, sao có thể tùy tiện theo ý mình được?”
Nàng không nhắc tới ai, chỉ nói rằng ngươi bức ta phải đưa ra quyết định chính là coi thường thần linh. Tông Đình tiếp lời nàng, nói rất rõ ràng, rành mạch: “Nếu đã như vậy, xin Bệ hạ cân nhắc kỹ lưỡng rồi đưa ra quyết định. Dù sao cũng là chuyện của Thiên gia*, xuất gia hoàn tục đã không còn là chuyện của riêng điện hạ nữa rồi.”
*Ý nói hoàng triều
Lý Thuần Nhất không lên tiếng nữa. Nàng quay đầu nhìn về phía Nữ hoàng. Nửa đêm hôm qua, Nữ hoàng không được ngủ ngon. Lúc này, dường như cơn đau đầu của bà lại phát tác, thậm chí nhìn ánh sáng chiếu rọi qua mây cũng thấy chói mắt, trong điện lại tràn đầy những âm thanh ong ong khiến đầu thêm nhưng nhức. Vì vậy, bà nhắm hờ mắt, mở miệng nói: "Ngô vương cùng Tông chính tự, Lễ bộ mau chóng lo liệu cho hậu sự của Quận vương.” Nói xong, Nữ hoàng hơi nghiêng đầu, lão nội thị lập tức tuyên "Bãi triều", văn võ triều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nu/2539439/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.