"Tôi đi về trước." Bùi Vận đẩy cửa xe ra, trên mặt xẹt qua vết hồng khả nghi, may là tia sáng tối tăm không hiện ra rõ lắm, suy nghĩ một chút liền quay đầu lại nói, "Ngủ ngon."
Tề Thịnh chỉ là gật gật đầu, ngồi ở chỗ tài xế cũng chưa hề di chuyển, mãi đến khi tận mắt thấy Bùi Vận dĩ nhiên rời đi chỗ trong xe, mới bỗng dưng lên tiếng hỏi: "Em sống ở nơi này?"
Bùi Vận không biết tại sao hắn lại hỏi như vậy, liền đi tới nói: "Ừm."
Tề Thịnh ngửa đầu nhìn một chút khu chung cư ở trong buổi tối càng hiện ra âm u rách nát, ngay cả hàng hiên cũng không có mấy chiếc đèn sáng. "Thuê?"
"Ừm."
"Một người ở?"
"Ừm."
"Vậy còn không mời tôi đi lên ngồi một chút?"
"Ừm..."
Mới vừa theo thói quen ừ một tiếng Bùi Vận liền phản ứng lại không đúng, Tề Thịnh cũng đã đúng lúc theo lời của anh xuống xe, gọn gàng đóng cửa xe khóa lại, trên mặt nụ cười kia làm sao có loại mùi vị kế hoạch được như ý: "Thịnh tình không thể chối từ, tôi liền cung kính không bằng tuân mệnh."
Bùi Vận á khẩu không trả lời được.
Tề Thịnh ngược lại là cực kì trấn định, tự nhiên cầm lấy tay của anh: "Tầng mấy?"
"... Tầng một."
Tề Thịnh tiếc nuối thở dài, phát hiện tay Bùi Vận hơi run lên, nghi hoặc mà hỏi: "Em làm sao vậy?"
"Không có chuyện gì, " Bùi Vận không được tự nhiên rút tay về, cúi đầu tìm kiếm chìa khóa, "Đi vào trước đi."
Bên trong căn phòng dường như cho người ta ấn tượng giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/93969/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.