Ngày thứ ba rốt cuộc đợi được Đỗ thầy thuốc đồng ý, Bùi Vận thuận lợi mà xuất viện.
Theo ý của Tề Thịnh đương nhiên ước gì đem Bùi Vận trực tiếp về nhà mình nuôi mười ngày nửa tháng, tốt nhất có thể một lần nữa đảm nhiệm vị trí nam chủ trong nhà.
Bất đắc dĩ Bùi Vận kiên quyết không đồng ý, Tề Thịnh đành phải trầm mặt, bất đắc dĩ lái xe đưa Bùi Vận đến chỗ ở của Tần Lê.
Thời điểm hai người ngồi trên xe, Tề Thịnh chú ý Bùi Vận ngồi ghế phó lái quay đầu lại, mang theo một loại thần sắc phức tạp nhìn về phía bệnh viện.
"Đang suy nghĩ gì?" Tề Thịnh cắm chìa khoá vào trong, khởi động xe, "Còn muốn trở lại bệnh viện hay sao?"
Bùi Vận bật cười: "Toà nhà này rất đẹp."
Kiến trúc cao to mới mẻ, đơn giản không mất phong cách trang trọng, so với hình ảnh trong trí nhớ quả thực khác biệt một trời một vực.
Lại giống như anh hiện tại.
Tề Thịnh cũng cùng liếc nhìn, lại khinh thường xoay đầu lại, chậm rãi khởi động xe: "Chỉ thường thôi."
Bùi Vận vừa cười, không khỏi nói: "Anh đại khái không biết, mười năm trước nơi này chỉ có bốn tầng, cũ nát cực kì. Đừng nói máy điều hòa, trong phòng bệnh ngay cả phòng vệ sinh cũng không có, vừa bẩn vừa loạn. Hiện tại có thể hạnh phúc hơn nhiều."
Bùi Vận nói rất vô tâm, Tề Thịnh lại nghe sắc mặt trắng bệch, đột nhiên đạp phanh xe.
Nếu không có dây an toàn Bùi Vận suýt chút nữa đụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/2884846/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.