Mãi đến tận khi nhìn theo Diệp Minh cùng Tề Thịnh biến mất ở trong tầm mắt, Bùi Vận quay người lại dọn dẹp phòng khách, thấy Tần Lê đã khôi phục bộ dạng lạnh lùng trong ngày thường, cũng không để ý đến anh, lười biếng dựa vào trên ghế salon xem tivi, Bùi Vận đột nhiên hỏi: "Anh quen biết Tề Thịnh."
Tần Lê đầu cũng không động đậy, mạn bất kinh tâm* nói: "Không quen biết."
(Mạn bất kinh tâm: Tuỳ tiện không chịu ràng buộc)
Bùi Vận vì vậy nghi hoặc mà tập trung nhìn Tần Lê.
Anh cũng không ngốc, tối nay Tần Lê ở trước mặt Tề Thịnh đối với anh thái độ tốt đến khác thường, quả thực mùi vị dẫn theo chút thị uy, hoàn toàn khác so với bình thường, rõ ràng mang trong lòng địch ý.
"Được rồi, " Tần Lê bằng phẳng mà cười cười, "Tôi là cố ý."
"Tại sao?"
"Từ đâu tới nhiều tại sao như vậy?" Tần Lê nhún nhún vai, "Huống hồ tôi đối với anh ta như vậy, cậu cũng không thể ngăn cản."
Bùi Vận há miệng, vẫn là trầm mặc.
Anh và Tề Thịnh hiện tại đã không có quan hệ gì, ngay cả quan tâm cũng hiện ra xa xỉ, chỉ sợ rằng sẽ làm cho đối phương hiểu lầm, lần thứ hai khiến hai người trở nên dây dưa không rõ.
Tề Thịnh xưa nay đều là ôn nhu lại tỉnh táo, mà không nghi ngờ chút nào, trong mối quan hệ này anh luôn là kẻ thất bại.
"Anh ta và cậu, " Tần Lê lại hỏi, "Không chỉ là bằng hữu đơn giản thôi đúng không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/2884811/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.