Đối xử với ân nhân kiêm quý nhân của mình có thể nào không có điều biểu thị, mắt thấy buổi trưa gần tới, Bùi Vận nhanh chóng hướng Đồng Dược đưa ra lời mời cùng ăn bữa cơm.
Có cơm ăn Đồng Dược một cái liền sảng khoái đáp ứng.
Bùi Vận cũng không khách sáo cũng không nói lời dài dòng gì đó, chỉ là hành động bằng cách tìm nhà hàng gần đó mời Đồng Dược ăn cơm.
Sau đó toàn bộ thời gian cơm trưa, anh đều nghe Đồng Dược oán giận vị thủ trưởng anh sắp phải đối mặt.. Nhâm Tuyên... Đồng Dược nói hắn có thể nhịn ai nhưng tuyệt đối không thể nhịn Nhâm Tuyên.
Tuy rằng không biết có phải là ảo giác của anh hay không, hai người này không giống như là cùng tồn tại thâm cừu đại hận gì đó, ngược lại càng giống oan gia ngõ hẹp hơn.
Bùi Vận nhanh chóng lắc lắc đầu, để cho mình vứt bỏ loại ý nghĩ không giải thích được.
Mãi đến tận khi hai người cơm nước no nê, sau khi Bùi Vận trả nợ Đồng Dược lại cố ý gói thêm phần cơm nước, đối mặt ánh mắt dò hỏi của Bùi Vận hắn cười khan giải thích: "Tên kia hôm nay phụ trách tuyển mộ, e sợ giờ này còn không ăn cơm. Thuận tiện, thuận tiện..."
Bùi Vận suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Hai người tình cảm thật tốt."
Được người ta quan tâm như vậy, cũng vẫn có thể xem là một niềm hạnh phúc.
"Làm gì có chuyện đó?" Đồng Dược suýt chút nữa nhảy dựng lên, "Tôi là thương hại anh ta! Thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/2884807/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.