Tuy nói lúc trước chiếm tiện nghi vì đánh được hai quyền, thế nhưng sau khi đánh nhau hai người họ thể lực ngang nhau, Bùi Vận trên mặt khoé mắt đều bầm tím, khoé miệng còn lưu lại vết máu, mà đối diện Ninh Nhật một thân chật vật dùng sức thở dốc cũng không khá hơn chút nào, tựa hồ còn nghiêm trọng hơn, cúi người khom lưng ôm lấy bụng.
Kết quả hai người bị cảnh sát đồng thời mang vào cục công an.
Đây là lần đầu tiên trong đời Bùi Vận tiến vào nơi này.
Hai người đồng thời làm ghi chép, Ninh Nhật vốn là trong lòng có kiêng kị, liền lặng thinh không đề cập tới cái khác, chỉ nói hai người một lời không hợp liền lao vào đánh nhau.
Bùi Vận tự nhiên cũng cùng gật đầu.
Chuyện đánh nhau cảnh sát cũng không cảm thấy kinh ngạc, sau khi làm thủ tục xong xuôi, liền để cho hai người gọi cho người thân tới bảo lãnh.
Ninh Nhật mạnh mẽ nguýt anh một cái, tự mình đến bên cạnh gọi điện thoại.
Bùi Vận chần chờ một chút, mới hỏi: "Sĩ quan cảnh sát, nhất định phải tìm người đến bảo lãnh mới có thể đi sao? Nếu như không có ai tới thì sao?"
"Vậy không song đâu?" Cảnh sát nở nụ cười, "Cậu thanh niên, sợ mất mặt sao? Nếu sợ thì ngay từ đầu đừng có đánh nhau a."
"Người nhà của tôi... Đều không ở nơi này."
"Bạn bè, bạn bè cũng không có đi? Phối hợp một chút, đây là quy trình, a."
Bùi Vận do dự mãi, vẫn là bấm điện thoại Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/2884803/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.