- Ta cũng mới biết, gần đây thôi.
Phú bà mỉm cười hiền hậu, ánh mắt bà lộ rõ vẻ thấu hiểu, như đã đoán trước phản ứng bối rối của mợ.
- Là cậu Hai đã nói cho bà biết, đúng không?
Bà không lắc đầu, có nghĩa là bà đã thừa nhận.
- Bà nghĩ thế nào về việc con mang chửa? Ý con muốn nói, mặc dù con đang mang cốt nhục của cậu nhưng suy cho cùng, con vẫn chưa có danh phận đàng hoàng, trên cương vị là bu của cậu Hai, liệu bà có khinh thường con không?
Nghe mợ hỏi, phú bà khẽ nhíu mày, ánh mắt bà thoáng chút suy tư, nhưng không tỏ ra giận dữ hay khó chịu. Bà giữ giọng điềm tĩnh, đáp lại câu hỏi khó của mợ.
- Thú thật, lúc đầu ta cũng có chút bất ngờ và... khó chấp nhận chuyện con có chửa khi chưa có danh phận rõ ràng. Nhưng rồi, ta suy nghĩ kỹ lại, ở đời, có những chuyện xảy ra không theo cách mình muốn và đôi khi, quan trọng nhất vẫn là cách chúng ta đối diện và giải quyết vấn đề.
Bà dừng lại một chút, ánh mắt nhìn sâu vào mợ, tiếp tục nói.
- Con và cậu Hai yêu thương nhau, chuyện này không phải là lỗi của riêng con, cả việc con chửa cũng vậy, không có cậu Hai thì làm sao con một mình mà có chửa được? Đúng không?
Mợ ái ngại, gật đầu.
- Quan trọng hơn hết, con đang mang giọt máu của nhà ta và ta chỉ mong con chăm sóc tốt cho bản thân mình, chỉ khi tinh thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-hai-nha-ho-bui/3680223/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.