Phú bà đặt tô chân giò hầm củ sen xuống bàn rồi ngoắc mợ lại ăn, mợ phần vì ái ngại, phần còn lại là áp lực bởi cái khí thế toát ra từ bà, tuy bây giờ bà đã đối xử tốt với mợ hơn trước rất nhiều nhưng những tổn thương cũ mà bà gây ra vẫn còn đọng lại trong trí nhớ.
Vả lại tự dưng bà lại thay đổi cách ứng xử với mợ mà không có lý do, nên mợ không thể không hoài nghi là bà có ý đồ nào khác, cho dù không phải ý đồ xấu đi chăng nữa nhưng mà bà làm vậy cũng khiến mợ không được thoải mái.
- Đây là tô chân giò hầm củ sen ta đích thân xuống bếp hầm cho con, ăn nhiều vào nhé, để còn tẩm bổ cho....cho con.
- Dạ...bà ơi...con...con.
Mợ lúng túng nhìn sang cậu, ánh mắt van lơn mong cậu giải vây, nhưng cậu chỉ che miệng cười chứ không có ý muốn giúp.
Phú bà liền bị doạ, vội vàng áp tay lên má mợ, sốt ruột hỏi..
-
- Con bị làm sao? Không khoẻ ở chỗ nào ư?.
- Dạ... con không sao đâu ạ, con chỉ... chỉ là....
- Chỉ là cái gì?
- Chỉ là... thấy bà đối xử tốt với con quá, nên con hơi bối rối.
- Ôi, nỡm ạ...Bớt ngốc cho tôi nhờ, mau lại đây ăn đi.
- Dạ...Con được ăn thật sao?.
Phú bà chống nạnh, lườm yêu mợ một cái.
- Giả như thế nào được?.
Mùi thơm của tô chân giò hầm củ sen lan tỏa khắp căn phòng, hương vị ngọt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-hai-nha-ho-bui/3652364/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.