Giang Lê nghẹn họng trân trối nhìn nội dung nhiệm vụ, trong lòng dâng lên sự hổ thẹn không thôi.
Quyển Nhật Ký Ước Nguyện này cũng quá là không biết xấu hổ rồi, không thấy hổ thẹn hả!
Nội dung nhiệm vụ lúc trước tuy rằng có hơi quá phận một chút, nhưng cũng đâu có nhục như bây giờ. Mấy lần trước cậu chỉ cần xin Ninh Trăn đạp xe về chung, rồi đến tự hắn đọc đề nghe tiếng Anh cho cậu, nhưng mà hiện tại cậu làm sao là xin Ninh Trăn đi xoa mông cho cậu được chứ!
Kêu người khác làm chuyện đó cho mình, sau mà được!
Hơn nữa hình phạt cũng quá vô sỉ rồi, ngày mai phải đi học với cái mông sưng vù hả, đừng nói đến chuyện ngồi, chỉ đứng thôi cũng đủ mất mặt với cái mông rồi!
Còn có nội dung quyển nhật ký này, tại sao lại tả cậu thành bộ dáng không có liêm sỉ như vậy được.
Lâu lâu trong lòng cậu cũng sôi trào, nhưng làm gì mà mặt dày như thế chứ!
Giang Lê không nhịn được bắt đầu lo, trong tương lai nếu như quyển nhật ký này bị Ninh Trăn thấy được, cậu sẽ không đến mức xấu hổ mà đi tự sát đâu ha?
Ninh Trăn nếu như biết trong lòng cậu không biết thẹn như thế, thì sẽ nghĩ cậu ra sao đây? Nhất định là cảm thấy cậu rất ghê tởm, không thèm để ý đến cậu nữa?
Nhật Ký Ước Nguyện giống như là giục cậu mau đi làm nhiệm vụ, cậu có thể cảm giác được cái mông vốn dĩ hơi đau của mình hiện tại đã đau hơn rồi, hình như mông đã bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117386/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.