Mẫu thân sững người, sau đó nghiêm túc nói với ta: "Bảo vệ bản thân là quan trọng nhất. Nếu thật sự đến mức đó, vậy thì hãy học theo nữ nhân này."
Trong lòng ta tràn đầy vui mừng, ôm lấy cánh tay mẫu thân, làm nũng.
Mẫu thân lo lắng nói: "Không được, trở về phủ sẽ viết thư cho tỷ tỷ con, hỏi thăm tình hình bên đó."
Ta và tỷ tỷ rất may mắn, phụ thân là quan lớn, mẫu thân xuất thân danh giá, đều coi chúng ta như bảo bối.
Nhưng trên đời này, nữ nhi bất hạnh nhiều vô số kể.
Giống như Trương thị này, rõ ràng chỉ là muốn sống sót, đã phải chịu khổ như vậy rồi.
Thế mà, những người xung quanh vẫn chỉ trỏ bàn tán nàng ta.
Ngay cả các hòa thượng cũng đều niệm Phật, nói nàng ta làm sai.
Không nên dùng tính mạng của con nhỏ uy h.i.ế.p nhà phu quân, bỏ phu quân bỏ con mà đi.
Không nên cãi lời cha mẹ, ân đoạn nghĩa tuyệt với cha mẹ huynh tẩu.
Nhưng mà, nếu nàng ta không bị ép đến đường cùng, thì sẽ làm vậy sao?
Lần thứ hai gặp Trương thị, là hai ngày sau.
Nàng ta ở cửa sau phủ ta cầu xin quản gia, xin giặt quần áo bẩn của hạ nhân trong phủ.
Quản gia nói với nàng ta: "Không phải là không cho ngươi giặt, mà là trong phủ có người chuyên môn phụ trách giặt giũ. Nếu cho ngươi giặt, bọn họ làm gì?"
Nữ nhân kia liên tục xin lỗi và cảm ơn, tuy cau mày, nhưng trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-chuyen-hoa-ly/3576103/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.