Một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày.
Trước khi Thẩm Trình kết thúc sớm lời hẹn một tháng, hắn chưa từng nghĩ ba ngày cuối cùng lại biến thành khoảng thời gian chờ đợi dài nhất, khó chờ nhất. Sau khi kiểm tra tổng thể lần cuối thì đã gấp gáp không chờ nổi nữa mà xuất phát lên đường.
Gấp gáp không chờ nổi để đến gặp một người thế này là giống lần... Không, trong đời hắn chưa từng trải qua lúc nào như thế.
Bốn chiếc xe chạy băng băng trên đường —— đúng, bọn Phương Mộc cũng đi.
Sau khi biết quyết định, mấy người kia lập tức sắp xếp lịch trình, hẹn ngày qua đây cùng xuất phát. Thẩm Trình lười quan tâm đến họ, bọn họ vui là được, Tri Nhạc vui là được.
Để không làm phiền đến nhau, mỗi ngày tự sắp xếp đi xe của mình. Đi đầu là xe của Thẩm Thái Viễn, Thẩm Trình số hai, Tần Việt Phương Mộc số ba, cuối cùng là Thẩm Minh và Chu Tĩnh.
Đây là lần thứ hai Thẩm Trình tới đây, lần đầu chỉ thấy đường núi gập ghềnh, đường đi xóc nảy, bây giờ nhìn lại thì lại thấy có một loại cảnh khác. Người cửa kính cây cối lao vui vun ra sau, ánh nắng xuyên qua núi rừng nhuộm vàng trời đất, giống như tiên cảnh vậy.
Thẩm Trình mặc một bộ đồ thường ngày, gương chiếu hậu trong xe phản chiếu khuôn mặt đẹp trai của hắn, khóe miệng mang ý cười, mặt mày nhu hòa.
Nếu là mấy tháng trước thì dù thế nào Thẩm Trình cũng không thể tưởng tượng được rằng sẽ có một ngày hắn lại nóng lòng muốn về lại nơi này, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-xinh-dep-nhung-hoi-ngoc/998965/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.