“Sao vậy ——”
Lý Văn Lệ bị Bồi Tiền lôi ra ngoài, nói cái gì mà anh trai lớn đến đây, Tiểu Tần sao có thể tới đây chứ. Kết quả bà vừa đi ra đã thấy đúng là Tiểu Tần, còn có cả hai người không quen biết, nhưng dù thế nào thì vẫn cứ phải tiếp khách trước đã, “Mọi người vào ngồi đi.”
Tần Trì Dã với Bùi Lĩnh cũng đã buông nhau ra.
Chờ vào phòng khách.
Trong nhà vẫn còn khá tốt, biệt thự nhà họ Bùi được xây cao nên không bị ngập, nhưng vẫn rất lạnh. Vốn hàng năm cũng không có ai ở, thiếu hơi người, dạo mấy ngày nay mới mở hệ thống lò sưởi, hiện tại lại mất điện nên không có gì để sưởi. Sáng sớm Bồi Tiền đã được mặc nhiều quần áo như gấu trúc, lúc đi cũng nhìn rất ngốc.
Giới thiệu nhau xong.
“Là papa của Tiểu Tần sao?” Lý Văn Lệ cười chân thành: “Thật sự rất cảm ơn các anh chạy đến.”
Dưới tình huống như vậy vẫn có thể chạy tới tận đây thì thật sự phải cảm ơn rồi. Lý Văn Lệ bảo dì giúp việc lấy khăn mặt đưa cho Tần Chiếu với trợ lý Khâu, sau đó nhìn áo ngoài của Tiểu Tần đã ướt hết rồi, bà nói: “Tiểu Lĩnh có mang quần áo, cháu mau lên thay đi, đừng để bị cảm.”
“Dì đi pha thêm trà nóng đi, để bớt lạnh.”
Bùi Lĩnh dẫn Tần Trì Dã lên lầu. Đợi lúc khuất tầm mắt của mọi người dưới lầu, cậu mới cong mắt cười nói: “Bạn trai!”
“Bạn trai.” Tần Trì Dã cũng cười lên.
Sợ bóng sợ gió một hồi, cảm giác như được sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5208025/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.