Tần Trì Dã không nghe nổi nữa, nhưng mà vẫn lạnh mặt, nói: “Đừng nói nữa.”
Tần Chiếu liếc mắt nhìn Tần Trì Dã, mặc dù hắn giả vờ rất tốt nhưng ông vẫn nhìn ra Tần Trì Dã đang xấu hổ. Tần Chiếu gật gật đầu, hết sức phối hợp chuyển đề tài, nói: “Con người ba của Tiểu Lĩnh không tồi, lần này con về mang chút đặc sản biếu ông ấy giúp ba.”
“Ừm.” Tần Trì Dã mặt lạnh.
Đến nhà sau, Tần Trì Dã đi về phòng mình, Tần Chiếu về phòng chính. Không khí hai cha con nói chuyện phiếm khi nãy giống như một cái chớp mắt.
Năm phút sau, Tần Trì Dã gõ cửa phòng chính, trên tay hắn cầm một hộp đồ ăn, mặt không đổi sắc nói: “Bà dì đưa đồ ăn qua đây, tôi đang thuận tay nên mang qua đây luôn, bảo dì ấy về ăn cơm rồi.”
“Để ở phòng khách ăn đi, tiện xem Xuân Vãn.” Tần Chiếu cười.
Thật ra Tần Chiếu và Tần Trì Dã đều không phải người thích xem TV mà là kiểu người làm gì cũng sẽ rất chuyên chú, ăn cơm chỉ để thỏa mãn nhu cầu của cơ thể, sau đó lại bắt đầu nhập tâm vào công việc/học tập.
Nhưng Bùi Lĩnh thỉnh thoảng lại thích ăn đồ ăn vặt ở phòng khách, vừa mở chương trình tạp kỹ/phim truyền hình, vừa ăn vừa cười nghiêng ngả lên người Tần Trì Dã nên sau đó Tần Trì Dã cũng thích ngồi ở phòng khách vừa ăn vừa xem gì đó.
Hiện tại Tần Chiếu đề nghị ăn ở phòng khách, Tần Trì Dã cũng không từ chối, hai cha con nhường nhịn nhau.
Có thể này cả đời ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5208024/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.