“Mi mà động một cái là anh thả mi xuống ngay đấy.” Tần Trì Dã nói.
Lúc đầu Tiểu Bồi Tiền chỉ muốn điều chỉnh tư thế ngồi một chút, nghe vậy thì bị dọa cho ngồi thẳng tắp không dám động, chỉ là cái mặt sưng vù, miệng méo hết cả lên, Tần Trì Dã nhìn với khuôn mặt đần thối, nói: “Có phải tí nữa mi muốn cáo trạng với anh trai mi không? ”
“Sẽ, sẽ không cáo đâu.”
Sẽ không, vậy chính là có.
Tần Trì Dã đen mặt, nhìn nhóc béo trong ngực một giây, rồi đổi cách xử lý: “Mi không được cáo trạng, không là anh không mang theo mi đi nữa đâu, bây giờ cho nói lại lần nữa.”
Cái miệng của Tiểu Bồi Tiền xẹp xuống, cực kỳ không vui.
“Nếu mi nói dối, anh cũng sẽ cùng mi đi cáo trạng, Bùi Lĩnh không thích nhất chính là người nói dối.” Tần Trì Dã vui vẻ, tiếp tục uy h**p.
Tiểu Bồi Tiền oa một tiếng liền khóc.
Tần Trì Dã đau hết cả đầu: “Được rồi được rồi, thích nói thì nói đi. Anh cũng không sợ mi đi cáo, khóc nữa thì tự mà đi.”
Tiếng khóc của Tiểu Bồi Tiền lập tức dừng lại, hai mắt còn đầy nước mắt, nói: “Thật hỏ?”
“Mắc mớ gì tới mi.” Tần Trì Dã đã đổi những từ th* t*c quen dùng đi.
Bởi vì thân phận trùm trường của Tần Trì Dã, cộng thêm khuôn mặt đần thối, trên dưới toàn thân toát ra một cỗ không khí ‘ai cản trở thì người đó muốn chết’, những học sinh giữ trật tự đấu trường, không có một ai dám ngăn cản. Tần Trì Dã khiêng Tiểu Bồi Tiền, như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207955/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.