Sắc mặt Bùi Hồng Hào phức tạp, Bùi Lĩnh mỉm cười đáp lại.
Hai cha con đánh đi đánh lại trong không khí, cuối cùng vẫn là Bùi Hồng Hào bại trận trước, không đề cập tới vấn đề khác nữa, nói: “Cha và mẹ con đến cổ vũ cho con.”
“Papa ơi còn có con nữa!” Tiểu Bồi Tiền nhảy nhảy rồi giơ tay lên đánh dấu cảm giác tồn tại của mình.
Bùi Lĩnh tự nhiên lùi một bước: “Vậy con cảm ơn mọi người nhiều.” Rồi bóp bóp khuôn mặt của em trai nhỏ: “Sao tới mà không nói cho con biết vậy?”
“Cha con sợ con không cho chúng ta tới.” Lý Văn Lệ giành trước bán đứng ông chồng nhà mình.
Bùi Hồng Hào: . . . Chỉ có thể cười ha ha ha.
“Đại hội thể dục thể thao toàn trường mà chỉ có phụ huynh lớp chúng con tới.” Bùi Lĩnh tò mò: “Trường học không có ngăn cản sao ạ?” Nhất là hai cái trống to đùng này.
Bùi Hồng Hào tự hào nói: “Hàng năm papa quyên tiền cho trường học các con, cái danh chủ tịch hội phụ huynh cũng không phải để trưng, một ít đặc quyền nho nhỏ vẫn phải có. Đương nhiên trường học cũng không có nội quy cấm không cho phép phụ huynh đến, chỉ là phụ huynh lớp khác không tới, chuyện không liên quan gì đến cha hết.”
Dù sao chính là lách luật. Trường học không nói không cho phép phụ huynh xuất hiện cổ vũ trong đại hội thể dục thể thao, vậy là có thể tới rồi, lại thêm Bùi Hồng Hào có thân phận là người lương thiện ra tay rất hào phóng, đến không phải chỉ là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207954/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.