Ngày cha ta c.h.ế.t, trời không mưa.
Gió thổi rất mạnh, cuốn cát bụi bay mù cả con đường đất trước thôn. Ta quỳ bên t.h.i t.h.ể cha từ sáng đến trưa, khóc không ra tiếng, nước mắt chảy đến khô cạn.
Cha ta c.h.ế.t vì bệnh.
Nhà nghèo, không có tiền mời đại phu, càng không có tiền mua quan tài.
Người trong thôn đứng xa xa nhìn, có thương hại, có lắc đầu, nhưng không ai bước tới.
Bởi ai cũng nghèo.
Ta hiểu.
Cho nên khi mặt trời ngả về tây, ta c.ắ.n răng đứng dậy, tháo cây trâm gỗ duy nhất trên đầu, cầm theo tờ giấy bán thân viết sẵn, đi về phía quan đạo.
Ta biết hôm nay sẽ có quân đội đi qua.
Chỉ là không biết, ta có may mắn hay không.
Ngựa dẫm lên đất, tiếng vó sắt vang đều. Cờ phướn phấp phới. Quân dung chỉnh tề, sát khí nặng nề.
Ta quỳ xuống giữa đường.
“Xin các vị đại nhân dừng bước.”
Quân lính lập tức rút đao, ánh thép lạnh lóe lên trước mắt ta. Ta không né, chỉ cúi đầu thật thấp.
“Dân nữ xin bán thân làm nô, chỉ cầu mười lượng bạc chôn cất phụ thân.”
Không khí lặng đi trong chốc lát.
Một con ngựa đen dừng lại trước mặt ta.
Ta nhìn thấy đôi ủng quân màu đen, dính bùn đất chiến trường, sau đó là vạt áo giáp lạnh lẽo.
“Ngẩng đầu lên.”
Giọng nam nhân trầm thấp, không giận không dữ.
Ta ngẩng đầu.
Người trước mặt rất trẻ, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sâu và sắc, giống như lưỡi đao chưa tra vỏ.
Sau này ta mới biết, hắn là Đoàn Chính.
Khi đó, hắn chỉ là vị tướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-yen-va-tuong-quan/5261758/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.