Cảnh Vương có quyền thế, nếu muốn một việc chảy tới các góc trong kinh cũng là việc cực kỳ nhanh chóng. Chẳng qua ba ngày ngắn ngủi, mỗi người trong kinh đều biết được chuyện Mục Vương và lục nương tử Quý phủ bỏ trốn đến núi Tử Hà.
Các quán trà khách đến nối liền không dứt. Người trong kinh thành lúc trước vì chuyện Thái Tử bị phế làm cho cảm xúc đê mê, bởi vì chuyện này, đường phố rõ ràng cũng náo nhiệt không ít.
Ở Quý phủ, sau khi Trần thị nghe được, gấp đến độ xoay quanh trong phòng. Nàng tự nhiên không lo lắng việc trốn nhà theo trai, một đôi được Hoàng Đế tứ hôn, đang tốt đẹp nào cần bỏ trốn. Nàng lo lắng tự nhiên là thương thế của Quý Vân Lưu. Vậy mà nghiêm trọng như thế, phải đến núi Tử Hà tìm Tần vũ nhân?
Người Thẩm phủ tự nhiên muốn ra mặt bác bỏ tin đồn, nói lục nương tử sáng nay còn ở phủ bọn họ cùng Thẩm phu nhân dùng cơm sáng, nơi nào bỏ trốn cùng Mục Vương!
Bá tánh trong kinh biết được chuyện này, Mục Vương ở núi Tử Hà tự nhiên cũng biết được. Mục Vương nhìn thư do bồ câu đưa tới cười lạnh một tiếng, quả nhiên là tai hoạ lưu ngàn năm, sát khí của Trương Nguyên Hủ không một chiêu đưa Cảnh Vương đến âm tào địa phủ cho hắn uống canh Mạnh Bà, thật đúng là đáng tiếc!
Tịch Thiện sợ nhất chính là y lộ ra biểu tình như thế. Hắn đứng một bên trong lòng âm thầm cảnh giác, cũng không biết trong thư kia viết cái gì làm Thất gia tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-que/1075413/chuong-362.html