Thời gian qua vùi đầu viết sách, hơn nữa còn chỉ quanh quẩn trong một không gian chật hẹp giữa 4 bức tường, thật sự Hà Phương rất stress. Cô khó chịu muốn được giải phóng bản thân, nhưng khi ngước lên nhìn gương mặt của Nam Minh, cô lại không tìm ra được một chút cảm xúc nào.
Cơ thể anh ta có mùi nước hoa đàn ông thoang thoảng, xen lẫn là mùi rượu tây đắt liền, còn có một ánh mắt nóng nực chằm chằm quan sát cô. Giữa lúc bị vây giữa lồng ngực anh ta và bức tường, bỗng dưng Hà Phương lại nhớ đến dáng vẻ của một người đàn ông bên bờ suối.
Lồng ngực của người ấy rất cứng rắn vững chãi, từng múi cơ căng chặt khỏe khoắn, hơn nữa, đứng ở gần anh còn ngửi được mùi bồ kết trong lành dung dị. Hàng mi của anh rất dài, cong cong như phiến lá, cơ thể toát ra hơi thở trong sạch mạnh mẽ, nghiêm túc, lạnh nhạt mà chính trực.
Hà Phương tự ý thức được, Nam Minh không giống được bác sĩ Việt trong lòng cô.
Cuối cùng, cô ngẩng đầu nở ra một nụ cười rất nhẹ: “Không”.
“Tại sao?”. Nam Minh không nghĩ Hà Phương đã chủ động bật đèn xanh trước, bây giờ anh ta thực sự tiến đến thì lại bị từ chối: “Tôi có điểm nào không vừa ý em? Em nói đi, tôi sẽ sửa?”
Hà Phương lắc đầu, đẩy anh ta nhích ra xa khỏi người mình: “Không phải, là tôi muốn cơ thể một người đàn ông khác. Không có được, cũng không thể quên đi”.
Gió đêm thoang thoảng, không khí của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518072/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.