Lúc Túc Duy An mang đồ support về, Đàm Tự không có trong phòng.
Cho rằng đối phương ra ngoài rồi, sau khi đem đồ cất đi, cậu liền dọn chiếc bàn gỗ nhỏ ra, chuẩn bị ra sân vẽ tranh.
Kết quả vừa bước ra sân, liền nghe thấy tiếng nước.
Cậu vô thức nhìn qua_Đàm Tự đang nằm trong suối nước nóng nhỏ đó, dáng vẻ nhàn nhã, cũng đang nhìn cậu.
Bàn gỗ trên tay Túc Duy An gần như nắm không vững.
“Trở về?” Đàm Tự hướng cậu vẫy vẫy tay, “Qua đây”
“…có chuyện gì, đợi anh ngâm xong hãy nói đi” Túc Duy An mở to mắt, chuẩn bị chuồn đi.
“Cậu rốt cục ngại cái gì?” Đàm Tự lại vẫy vẫy tay, lặp lại, “Qua đây”
Túc Duy An cũng không biết làm sao, ma xui quỷ khiến đi qua.
“Bỏ đồ xuống rồi hãy qua đây, lỡ rơi xuống nước thì phải làm sao?” Đàm Tự cười nhẹ hỏi khi nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của cậu.
Túc Duy An đặt đồ xuống, đi tới chỗ Đàm Tự: "... có chuyện gì sao?"
Đàm Tự thẳng thắn: "Ngày hôm qua cậu phát giận cái gì?"
Túc Duy An sửng sốt: "Tôi ... không phát giận."
“Thật sao?” Đàm Tự nhìn cậu.
Túc Duy An tránh khỏi tầm mắt của anh và chậm rãi gật đầu.
"Ân," Đàm Tự gõ đầu ngón tay lên thành bể suối nước nóng, "Vậy tí nữa đi nhà hàng khách sạn ăn tối."
"..."
Nửa giờ sau, hai người ngồi trong nhà hàng của khách sạn.
Hôm nay một ngày không nói chuyện với Túc Duy An, Đàm Tự cảm thấy không vui, nhưng anh không thể biết được tại sao mình lại không vui.
May
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-tren-luon-treu-choc-toi/1656750/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.