Đàm Tự đứng dậy cắt đứt câu nói của cậu, hướng cửa ngoài đi tới: “Đi thôi, chú của cậu đang liên tục thúc giục rồi.”
Túc Duy An có nghĩ cũng không nghĩ đến, bọn họ lại hẹn nhau ở một địa điểm giải trí lớn như vậy.
Túc Duy An vừa đi vào liền bị cô gái những cô gái ăn mặc sexy trên vũ đài làm cho doạ sợ, cước bộ chậm lại rất nhiều.
Người phục vụ lập tức đi tới, trịnh trọng dẫn hai người họ vào phòng riêng.
Cảm nhận được bước chân ngập ngừng của người phía sau, Đàm Tự quay người, tay lớn vươn tới, cánh tay vòng qua vững vàng ôm cổ Túc Duy An, kéo nửa người cậu đi.
Túc Duy An bị kéo đến ngơ người.
Người trong phòng nhìn tư thế hai người họ đi vào, cũng ngơ luôn rồi.
“Đàm Tự, cậu kéo cháu trai tôi làm cái gì!” Đặng Văn Thuỵ là người phản ứng đầu tiên, đánh rơi lá bài trong tay, đập bàn đứng lên.
“Quan hệ tốt, làm sao.” Đàm Tự không thờ ơ đáp lại, tay vẫn không buông ra.
Túc Duy An hồi phục lại tính thần, nhanh chóng rời khỏi anh, thấp giọng chào hỏi: “…chú.”
Lăng Nguyên dựa người trên ghế sofa, cười haha: “Wow, kiểu tóc của cậu thật là muốn giết chết tôi mà.”
“Vậy thế sao cậu vẫn chưa chết?” Đàm Tự hỏi.
Lăng Nguyên nghe qua chuyện của Từ Từ, không dám khiêu khích anh, tiếp tục ngậm miệng.
“An An, ngồi đây.” Đặng Văn Thuỵ vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.
Căn phòng này là một nơi đánh bài tiêu chuẩn, tuy rằng không có máy chia bài tự động, những vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-tren-luon-treu-choc-toi/1656733/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.