Chương trước
Chương sau
Ngày thứ hai, Hứa Niệm đi làm với đôi mắt gấu trúc.

Đều do Ngụy Ngụy Tương viết quá hay, để cô mê mẩn quên đi thời gian, suýt chút nữa đã bỏ qua chuông báo thức. May mắn là cô đặt hai báo thức, nếu không tuyệt đối sáng nay nữ ma đầu kia sẽ mắng chết cô.

Hứa Niệm ngáp một cái, chưa kịp uống ngụm cà phê trong tay đã bị gọi đi họp.

Trong phòng họp, Giang Chỉ mặc áo sơ mi trắng cùng váy đen ôm hông, tôn lên vóc dáng thon thả, nhưng khuôn mặt vô cảm lại khiến tất cả những người quan tâm đến cô đều phải ỉu xìu.

"Hiện tại mọi người nhìn cái này, Tắc Kiêm hợp tác cùng hai công ty luật ở Bắc Giang . . ."

Trước màn hình, Giang Chỉ tóm tắt một cách sinh động kết quả tháng này, Hứa Niệm không ngừng thay đổi hình ảnh theo tiến độ của Giang Chỉ, thỉnh thoảng đưa một số thông tin cho các đồng nghiệp khác trong văn phòng lưu hành.

Nghe xong, Hứa Niệm chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, cô dùng sức trợn tròn mắt muốn để mình cố gắng tỉnh táo, nhưng mí mắt vẫn không khống chế được mà sắp cụp xuống.

"Trợ lý Hứa~~ Trong lúc họp mà phân tâm không phải là thói quen tốt." Giang Chỉ không khỏi cau mày, cao giọng vài độ, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng hơn: "Đưa phiếu đánh giá cho tôi."

"A a a." Hứa Niệm định thần lại, lấy ra bản đánh giá đưa cho Giang Chỉ, vẻ mặt xấu hổ không dám nhìn thẳng đối phương.

Một trận hoảng sợ trong lòng của cô, âm thầm cầu nguyện mình bình an vô sự vượt qua được ngày hôm nay.

Vốn cho rằng nhìn ảnh chụp bán khỏa thân của cấp trên đã là chuyện động trời, nhưng mà phía sau lại trời đất xui khiến cô cầm lấy quần lót của cấp trên, còn bị cấp trên xem như là một kẻ trộm biến thái.

Quan hệ của cô cùng Giang Chỉ dần dần trở nên rất bất thường. Vì sao cấp trên của cô lại thích tra tấn người như thế?

Tóm lại cô có thể sống đến hiện tại xem như là được thần linh phù hộ.

"Đây là phiếu đánh giá nhân viên mới. Trong đó có tất cả điểm số của nhân viên mới."

"Trong đó, Hứa Niệm đạt điểm cao nhất."

Theo lời giải thích của Giang Chỉ, phân tích vụ án của Hứa Niệm lập tức xuất hiện trên màn hình.

"Thực tập sinh mới có thể tham khảo phân tích vụ án của Hứa Niệm. Ngoài việc phân tích các vấn đề của vụ án, cô ấy còn bổ sung ý kiến ​​​​và ý tưởng của riêng mình, thoát khỏi lối tư duy ban đầu và có thể nhìn vụ án từ nhiều góc độ. Điều này là sự nhạy bén mà một luật sư phải có."

"Mặt khác tôi hy vọng mọi người có thể làm quen với mô hình làm việc của Tắc Kiêm càng sớm càng tốt và điều chỉnh tình trạng công việc của mình kịp thời vì công ty không phải một khu vui chơi dành cho những người nhàn rỗi."

Giang Chỉ cố ý dừng lại một chút, thanh âm thanh lãnh, nghe không ra cảm xúc gì, thậm chí mí mắt cũng không nhấc lên một chút.

Nhưng Hứa Niệm luôn cảm thấy trong lòng của Giang Chỉ có ý riêng, có sát ý. Cô sợ đến mức cúi đầu như đà điểu, ước gì có thể trốn ngay lập tức, sợ đến mức quên thở.

Thư Thư đã đoán trước được, quả thực Giang Chỉ không đơn giản. Lúc đầu, cô ấy phớt lờ mọi sự phản đối và giữ cô ở bên cạnh làm trợ lý, sau đó trên xe cô ấy ám chỉ việc yêu đương qua vấn đề tuổi tác trong tình yêu.

Sau khi bị cô từ chối, Giang Chỉ ngay lập tức khen ngợi cô trong cuộc họp và nói rõ ràng với mọi người trong công ty luật rằng Hứa Niệm là người của cô, những người khác nên biết điều mà tránh xa Hứa Niệm ra.

Mỗi bước đi của Giang Chỉ đều được tính toán rất khéo léo, từ giờ trở đi, cô sẽ trở thành con rối trong tay của Giang Chỉ, cô ấy bắt cô làm gì thì cô phải làm theo cái đó! Hơn nữa, cô cũng biết rất nhiều bí mật của Giang Chỉ, nếu cô không chết thì ai sẽ chết?

Cẩn thận suy nghĩ một chút, chẳng lẽ tấm ảnh bán khỏa thân lúc đó cũng nằm trong kế hoạch của cô ấy . . . Tuyệt đối không được.

Vụt!

Hứa Niệm càng nghĩ càng sợ hãi, đột nhiên từ chỗ ngồi nhảy lên, ghế cọ vào sàn phát ra âm thanh chói tai, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Hứa Niệm, nhìn chằm chằm đến mức khiến toàn thân của cô đều run rẩy.

Người phía dưới bắt đầu xì xào, có người còn hả hê trước sự xui xẻo này, bây giờ lại có trò hay.

Lườm Hứa Niệm một chút, vẻ mặt của Giang Chỉ có chút mất tự nhiên, rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng.

Thật đúng là một kẻ ngốc khiến người khác phải phát điên lên!

Giang Chỉ hơi ngước mắt lên, giọng điệu có chút không kiên nhẫn nói: "Trợ lý Hứa, cô có đề nghị gì? Hãy suy nghĩ rõ ràng, lời nào nên nói, lời nào nên cất trong bụng."

Đó gần như là một lời cảnh báo rõ ràng, Giang Chỉ mong đợi dù Hứa Niệm có ngu ngốc đến đâu cũng sẽ hiểu được.

Cô bắt đầu nghi ngờ việc giữ Hứa Niệm làm trợ lý là một quyết định sai lầm.

Xong rồi, Giang Chỉ lại dám trước mặt mọi người công khai uy hiếp mình, không có gì mà cô ấy không dám làm, nữ ma đầu này thật sự là quá đáng sợ!

Hít vào một ngụm khí lạnh, Hứa Niệm thấy chết cũng không sợ, ánh mắt kiên định mà quật cường: "Tôi sẽ không khuất phục trước uy quyền! Tôi phải tự mình chiến đấu!"

Ông trời ngó xuống mà xem, đến cùng cô ấy đang làm cái gì vậy?

Hứa Niệm theo phản xạ che miệng lại, lúc này chỉ muốn cắn lưỡi tự sát.

Phòng họp im lặng trong vài giây, sau đó đủ loại tiếng chế nhạo tràn ngập toàn bộ phòng họp.

"Phốc!"

"Ha ha ha, cô ấy đang nói cái gì?"

"Có phải là cô ấy chưa tỉnh ngủ không?"

"Người như vậy có thể viết ra phân tích này sao? Không những thế phân tích vụ án lại có thể được đánh giá là xuất sắc sao?"

"Có lẽ cô ấy đã lén lút nhờ người khác viết? Dù sao một tên hề như vậy suốt ngày không biết mình đang nghĩ gì."

"Dám ở dưới mí mắt của nữ ma đầu làm ra những chuyện như thế này, hẳn là cô ấy xong đời rồi phải không?"

"Không thể không nói, tôi khâm phục dũng khí của cô ấy."

Các loại âm thanh huyên náo tràn ngập toàn bộ phòng họp, Giang Chỉ có chút không kiên nhẫn, cô cau mày, bình tĩnh nói: "Im lặng!"

Phòng họp hỗn loạn nhất thời im lặng, không ai làm càn trước mặt của nữ ma đầu.

Người kia lúng túng đứng trước mặt cô, cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng lên.

"Nếu có lần sau nữa, trực tiếp rời đi. Hãy chuẩn bị một bản sao biên bản cuộc họp và gửi chúng vào hòm thư của tôi."

Giang Chỉ mặt lạnh răn đe Hứa Niệm, không quan tâm đến những người có mặt, cô nhìn chằm chằm đôi giày cao gót của mình rồi quay người rời đi. Một giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp phòng họp: "Cuộc họp kết thúc!"

Những người ở lại cũng lần lượt đứng dậy, cúi đầu thành hai ba nhóm mà cười.

"Niệm Niệm . . ." Lưu Mỹ lo lắng liếc nhìn Hứa Niệm một cái, nhưng vẫn không dám tiến lên quan tâm.

Hứa Niệm xua tay ra hiệu cho Lưu Mỹ quay về, cô không sao cả. Cô hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại của Lưu Mỹ, mọi người đều có thành kiến với cô. Nếu Lưu Mỹ đến quá gần cô, cô ấy sẽ bị nhắm tới, cô không muốn đối phương rơi vào hoàn cảnh khó khăn như vậy.

Một cảm giác ủy khuất xông lên đầu, cô khịt mũi chua xót, đè nén nước mắt.

Sau khi chỉnh lại cổ áo, Hứa Niệm ngẩng cao đầu đi ra khỏi phòng họp.

Cô sẽ không bị đánh bại bởi những điều nhỏ nhặt này.

Nữ ma đầu, cứ việc ra chiêu đi, tôi sẽ tiếp chiêu của cô. Tôi sẽ không khuất phục trước uy lực của cô đâu.

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.