“Tụi tôi ngồi ở đây được chứ?” Hiếu Kỳ chỉ vào cái ghế gần chỗ Nguyệt An nhẹ giọng hỏi. Tiểu Kiều định nói không được thì bị Nguyệt An cướp lời: “Được, hai ông cứ ngồi đi.”
Gia Bảo mừng rỡ, vội đẩy Hiếu Kỳ ra giành chỗ ngồi phía trong, chừa cho Hiếu Kỳ cái ghế bên ngoài. Hiếu Kỳ cũng không so đo gì, từ tốn kéo ghế ra ngồi.
Tiểu Kiều ngồi đối diện, bụng đầy bực tức, giọng khó chịu hỏi: “Bên kia còn chỗ trống, sao lại ngồi ở đây?”
“Tôi có chuyện cần xác nhận.” Hiếu Kỳ trả lời.
Xác nhận? Không phải lại kiếm cớ làm chuyện đen tối đấy chứ?
“Nguyệt An, tối qua chúng ta gặp nhau chưa?” Câu hỏi của Hiếu Kỳ khiến động tác đang ăn của Nguyệt An dừng lại, cô suy nghĩ một lát sau đó lắc đầu: “Chưa từng.”
Bên cạnh, Gia Bảo đập bàn nhảy dựng lên: “Không thể nào! Rõ ràng ba chúng ta đã mấy lần gặp nhau, tại sao lại bảo là chưa từng.”
“Ý ông nói Nguyệt An nói dối?” Tiểu Kiều bất mãn hỏi ngược lại, ánh mắt liếc nhìn khiến Gia Bảo ớn lạnh.
Mặc dù không hiểu vì sao Gia Bảo lại không tin cô nhưng Nguyệt An có để ý, lúc mới gặp mặt, Hiếu Kỳ đã tỏ vẻ biết cô từ trước nhưng cô lại hoàn toàn không biết anh là ai. Không lẽ...
“Người mà hai người nói tên là Mai Tuyết Ân?”
Hiếu Kỳ lắc đầu: “Chúng tôi không biết tên.”
“Có thể hai người đã gặp Tuyết Ân, chị song sinh của tôi. Quả thật đây là đầu tôi gặp hai người.” Nguyệt An từ tốn giải thích.
Mặc dù thế, Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-song-sinh-bi-an/1791461/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.