Buổi trưa, khi về đến nhà, Nam Phong đã thấy Thiên Ân đứng trong bếp quấn tạp dề nấu ăn. Hắn hơi ngạc nhiên khi thấy cảnh này, bởi hồi trước mỗi lần hắn về đều thấy “chính mình” đang chăm chú nấu ăn trong bếp.
Ngày xưa lúc hắn khen mẹ là đẹp nhất khi bà mặc một bộ váy mới, mẹ đã cười rất dịu dàng, xoa đầu hắn và nói rằng, người phụ nữ đẹp nhất không phải khi mặc một bộ váy lộng lẫy, mà là khi mặc tạp dề và nấu những món ăn ngon cho người mình yêu. Lúc đó hắn không hiểu cho lắm, chỉ hỏi mẹ rằng tại sao chưa bao giờ thấy mẹ mặc tạp dề - cái bộ váy xinh đẹp nhất của người phụ nữ ấy, thì mẹ lại ôm bụng cười lớn, hôn chụt một cái vào má hắn và khen hắn đáng yêu. Sau này khi hiểu tạp dề là cái gì, hắn cũng đã cười lớn. Sau này nữa, khi hắn hiểu về từ “nấu cho người mình yêu” mà mẹ nói, thì mẹ cũng đã không còn trên đời...
Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã lặng lẽ bước tới phía sau lưng Thiên Ân.
“Á...............”
Cô đang bê nồi nước, vừa xoay người định đặt nó lên bếp thì giật mình khi nhận ra có người ở phía sau. Phanh không kịp, nồi nước đổ thẳng xuống người hắn...
“Là cậu à?? Sao về mà không nói tiếng nào thế?” Thiên Ân vuốt ngực, may mà không phải trộm.
Nam Phong nhắm mắt thở dài, cảm nhận những giọt nước đang lăn xuống trên cơ thể: “Cô...”
“Xin lỗi xin lỗi, đừng nóng... Cậu cứ đi tắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-oan-gia-dang-yeu/2039142/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.