Hai, ba ngày sau đó, Nam Phong vẫn chỉ trả lời “không tìm thấy chỗ thích hợp” cho câu hỏi của Thiên Ân.
Nam Phong rất đau đầu vì sự thiếu quyết đoán này của mình, nhưng sự thật thì hắn còn chưa từng đi tìm căn hộ nào khác. Có nghĩa là, trong thâm tâm hắn không hề có ý định rời đi. Cũng may Thiên Ân không tỏ thái độ gì quá đáng với sự có mặt của hắn trong nhà. Nhưng cô càng như vậy, hắn lại càng... muốn ở lại.
Hiện tại đang là giờ ra chơi, Nam Phong lặng yên đứng trên tầng 2 nghĩ ngợi, đôi mắt chăm chú không rời khỏi một bóng hình bên dưới sân trường.
Ừ thì... đó đúng là Thiên Ân.
Tóc cô buộc lệch một bên bị rối tung rối mù do chạy quanh sân cả tiết, trên trán thì lấp lánh những mồ hôi. Chỉ có cái không đổi trên khuôn mặt cô vẫn là cái nụ cười rất rạng rỡ. Dưới sân ai cũng mệt, nhưng khi họ vừa nghe Thiên Ân thì thầm cái gì đó liền phá lên cười. Sau đó thì... có một chàng trai “bẽn lẽn” đi tới, nhét chai nước hoa quả vào tay cô và chạy mất. Thiên Ân chần chừ cầm chai nước một lúc rồi cũng mở nó ra uống, tiếp theo thì Thiên Ân khuất khỏi tầm mắt hắn.
Nam Phong thầm ghi nhớ khuôn mặt của nam sinh kia.
..................
“Thiên Ân, chậm lại!!!” Hoàng My hét.
“Không, tôi nhất định phải là người vào lớp đầu tiên.” Thiên Ân lè lưỡi nhìn Hoàng My, chân vẫn ra sức sải bước chạy lên cầu thang.
Bốp!!!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-oan-gia-dang-yeu/2039141/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.