Diệp Thiên chưa từng nhìn thấy hoa Bạch Ám nên không biết hoa này sẽ phát ra khí tức như thế nào nên cậu cũng không thể dùng nội lực để lục soát mà chỉ có thể lần từng bước từng bước, vạch từng lùm cây bụi cỏ và không bỏ qua bất kỳ dấu vết nào mà thôi.
Trong khu rừng rập, đậm vào mắt là màu xanh đầy sức sống, các loại thực vậy to nhỏ gì cũng có, côn trùng chim muông kêu không ngớt. Diệp Thiên chẳng quan tâm, chỉ dồn toàn lực vào việc tìm các loại thực vật.
“Hừ!”
Đi tầm hai mươi phút, Diệp Thiên bỗng khựng ngươì.
Phía trước cậu là một ngọn núi nhân tạo mà cửa hang được lấp lại bởi một tảng đá. Ngọn núi không có gì kỳ lạ, điều khiến Diệp Thiên chú ý là đây không phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy ngọn núi nhân tạo này.
Cậu nhớ rất rõ, mười phút trước, cậu đã từng đi vòng qua ngọn núi, trong ba phút, cậu lại đi vòng qua nó một lần nữa. Và bây giờ ngọn núi lại xuất hiện trước mặt cậu.
Hiện tượng kỳ lạ này chứng tỏ cuộc tìm kiếm không hề có tiến triển, cậu cứ đi vòng vòng như vậy không ngừng mà thôi.
Vẻ mặt Diệp Thiên trở nên lạnh lùng, một giây sau, mắt cậu đỏ rực, lực tinh thần tạo thành một mạng lưới tinh thần cực lớn bao trùm cả một vùng, bất cứ tiếng gió thổi cỏ lay đều bị cậu kiểm soát.
“Đây là…mê trận sao?”
Lực tinh thần phóng ra, một tấm bản đồ lập thể hoàn hảo cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/351102/chuong-2825.html