“Là đạo trưởng ông đã dạy tôi tám năm trước!”
Ánh mắt Diệp Thiên bình tĩnh, cậu thản nhiên trả lời.
“Cái gì?”
Trương Chí Lăng khẽ nheo mắt, tám năm trước, đó chẳng phải là năm mà ông ta ở dưới núi gặp được Diệp Thiên sao?
Ban đầu, chẳng qua ông ta chỉ đánh ra Thái Cực Quyền ở trước mặt Diệp Thiên, Diệp Thiên lại nhân lúc đó mà lĩnh ngộ, thức tỉnh sức mạnh vô thượng, không chỉ vậy, mà chỉ nhìn qua một lần đã ghi nhớ được tất cả biến hóa của Thái Cực Quyền, nắm giữ tinh túy quan trọng trong đó?
“Chuyện này không thể!”
Ông ta khẽ lầm bầm, ánh mắt chợt lạnh lẽo, vừa đạp ra một bước đã vượt qua hơn mười trượng trên không, đứng trước mặt Diệp Thiên.
Hai chân ông ta hơi khụy như tư thế trung bình tấn, một chưởng đánh vào vai Diệp Thiên.
Diệp Thiên cũng đáp lại như vậy, cũng tư thế trung bình tấn, một chưởng đỡ lấy chưởng của Trương Chí Lăng.
Chưởng hai người giao nhau, ông đến tôi đi, quay tròn, trên bầu trời dường như chìm vào trầm luân.
Hàng loạt người bên dưới đều ngẩn người, nhìn hai người lơ lửng trên không một tiến một lùi, vô cùng khó hiểu.
Bọn họ vốn tưởng rằng hai người họ phóng lên trời thì sẽ đánh một trận long trời lở đất, nhưng tất thảy đều lại yên tĩnh, khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc.
“Thái Cực Thôi Thủ!”
Diệp Vân Long nhìn chăm chăm vào hư không, ánh mắt lạnh thấu xương, giọng điệu vô cùng nghiêm trọng.
“Bố, bố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/349346/chuong-1069.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.