Mặc dù trải qua chín năm, Diệp Thiên đã lớn, vẻ ngoài cũng thay đổi, nhưng giọng nói và biểu cảm khí phách ấy vẫn không hề thay đổi.
Ở phía sau, A Phúc lững thững đến sau, nhìn cảnh tượng ở đại sảnh nhà họ Diệp, ông ấy lập tức lắc đầu.
Chuyện ông ấy lo lắng đã xảy ra.
Diệp Vân Long nhìn ánh mắt lạnh như băng của Diệp Thiên, trên mặt không có chút vẻ tức giận nào, trong lòng xúc động.
Diệp Sơn ở phía sau thì hoàn toàn im lặng, không nói tiếng nào, chỉ ngây ra nhìn Diệp Thiên.
Chốc lát sau, Diệp Vân Long khẽ thở dài một tiếng, bàn tay run lên: “Thiên Nhi, đúng là con rồi”.
“Thiên Nhi? Lẽ nào cậu ta thật sự là Diệp Thiên?”.
Diệp Vân Long dứt lời, cả nhà họ Diệp lập tức sôi sục.
Những người nhánh chính lẫn nhánh bên của nhà họ Diệp đều sững sờ nhìn Diệp Thiên, vẻ mặt thay đổi liên tục.
“Chuyện gì thế? Không phải Diệp Thiên đã mắc bệnh nặng chết vào năm mười tuổi rồi sao? Tại sao bây giờ…”.
“Đúng vậy, đây không phải chuyện mà nhà họ Diệp công nhận sao? Hơn nữa còn là ông cụ đích thân tuyên bố, sao bây giờ lại xuất hiện một Diệp Thiên?”.
Tiếng xì xào lan khắp đại sảnh, hàng loạt ánh mắt nhìn về phía Diệp Vân Long và Diệp Sơn.
Năm xưa Diệp Thiên mười tuổi thì bỗng nhiên biến mất, sau đó Diệp Sơn thông báo tin tức cậu bị bệnh nặng qua đời.
Mặc dù mọi người ai cũng thấy kì lạ, nhưng Diệp Sơn đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/349168/chuong-891.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.