Bến đò cổ quy mô không lớn, ta không có nhiều thuyền để chọn.
Nhưng trong sự lựa chọn có hạn, ta không chút do dự mang theo Tiểu Chi lên một chiếc thuyền buôn đậu xa nhất.
Quản lý thương đội thu bạc của ta, nói cho ta thuyền của bọn họ sẽ đi dọc theo sông, cuối cùng đến bến đò Đông Tân trên sông Hoàng Hà.
"Được." Ta nói: "Làm phiền mau chóng xuất phát."
***
Quản lý cho ta một gian khoang thuyền chật hẹp, cùng hai giường đệm chăn, một chút cơm canh. Ta im lặng ăn hết, ngồi trong góc thất thần.
Tiểu Chi nhẹ tay nhẹ chân đi tới, khoác cho ta bộ y phục, nhỏ giọng nói: "Trên sông lạnh, nương tử mặc nhiều chút."
"Cảm ơn." Ta khẽ giọng nói.
Đội thuyền xuất phát, chạy trên mặt sông eo hẹp đục vàng. Hai bên bờ là đồng ruộng nhìn không thấy bờ, mịt mờ trong nắng sớm, có thể thấy được núi xanh thấp thoáng nơi xa.
Thật lâu sau, ta chậm rãi nói: "Tiểu Chi, muội không hiếu kỳ chuyện của ta sao?"
Tiểu Chi lắc đầu: "Không hiếu kỳ. Lúc trước cô từng nói với Đỗ tiểu nương tử, có một ác bá đã từng bắt nạt cô. Nếu cô là Quý phi, vậy người bắt nạt cô hẳn là Hoàng đế."
"Đúng." Ta cười khổ nói: "Hắn là Hoàng đế, giành được hoàng vị từ trong tay ca ca ruột. Để lập uy, hắn ép Sử quan cúi đầu, ba Sử quan nhà ta toàn bộ chết trước điện. Ta là người thứ tư, không chết nhưng tình trạng còn thê thảm hơn chết."
Ký ức bi thương lại bị khơi dậy, dính màu máu năm xưa, phút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571194/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.