Một trận bệnh nặng đi như kéo tơ, trong thời gian ở Tử Thần điện, tâm trạng ta cực kỳ sa sút, sa sút đến mức xuất hiện cảm giác đau đớn sinh lý.
Đối với việc này, Phạm thái y cũng không có biện pháp gì hiệu quả nhanh chóng, chỉ bảo ta nghỉ ngơi nhiều, xem nhiều truyền kỳ sách tranh thư giãn, thả lỏng tâm trạng.
Nhưng sau những chuyện tệ hại ta trải qua thì đã có bóng ma tâm lý với truyền kỳ sách tranh, chỉ liếc mắt qua thôi là muốn treo cổ.
Sau khi Lý Tư Diễm biết được, hắn đưa tới cho ta số lượng sách lớn, trên thiên văn dưới địa lý cần cái gì cũng có, để cho ta giết thời gian.
Đương nhiên hắn cũng không quên mục đích bắt ta vào cung, đưa kèm theo một đống sách thánh hiền, lời phong nhã là một xấp Tị hỏa đồ mới lạ, cũng căn dặn ta nghiên cứu kỹ càng.
Ta không chút do dự ném những hình vẽ này vào trong lò lửa.
Sau khi tỉnh táo suy nghĩ lại, ta cảm thấy cũng chưa chắc hắn thật sự nôn nóng mấy đối với chuyện này, chẳng qua là thích xem dáng vẻ tức giận lại không thể làm gì của ta thôi.
Ta bực bội gãi đầu. Tại sao nhỉ? Chẳng lẽ ta tức giận lên trông rất đẹp sao? Nhưng ta đâu cảm thấy vậy.
Ngoại trừ hối hận về sai lầm của mình ra, ta còn lo lắng cho người và việc ngoài cung từng thời từng khắc, nhiều lần nói bóng gió hỏi Lý Tư Diễm xem Tiểu Xuyên và Mạnh Tự thế nào. Hắn chỉ luôn đáp rất tốt, nhưng ta thấy khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571172/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.