Sau khi ta được Lý Tư Diễm ôm lên lưng ngựa, thoáng chốc đã ngủ thiếp đi.
Chỉ mới chừng một ngày, ta đã từ trên mây ngã xuống địa ngục, đả kích to lớn khiến cho ta ngơ ngơ ngác ngác, không phân rõ đây là một cơn ác mộng đáng sợ hay là chuyện thật sự xảy ra.
Tâm trạng còn chưa dịu lại, cơ thể đã xuất hiện phản ứng trước tiên - ta bị bệnh nặng một trận.
Có thể là vì ta không đủ ý chí muốn sống, linh đan diệu dược Phạm thái y cất dưới đáy hòm đút vào miệng ta cũng không mảy may có hiệu quả.
Ai bảo người trẻ tuổi thân thể tốt, hai năm nay ta giày vò mình thành một con ma bệnh, sa sút đến ngay cả căn cơ cũng sắp cạn kiệt.
Ta cứ mơ mơ màng màng tỉnh rồi ngủ, ngủ rồi lại tỉnh như vậy, chịu đựng tròn năm ngày. Trong năm ngày này, ta mơ rất nhiều giấc mơ không tốt, vô số lần giật mình tỉnh lại, nhưng lúc mở mắt lại cảm thấy mình chết chìm trong cơn ác mộng còn tốt hơn. Thế giới thật còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả ác mộng.
Ban đầu Lý Tư Diễm đưa ta về phòng Nữ quan lúc trước ta ở, về sau vì phòng kia không thông gió nên lại ôm ta vào tẩm điện của hắn.
Ta đang trong trạng thái hôn mê không biết gì ngủ trên giường rồng của hắn, nhưng cũng không cảm thấy giường của Hoàng đế có chỗ nào thoải mái.
Dưới sự trị liệu ngày đêm của Phạm thái y, cơn sốt của ta dần dần hạ. Sau năm ngày, cuối cùng tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571171/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.