Lý Tư Diễm còn chưa kịp phản ứng, Khánh Phúc đã nhảy dựng lên như chuột rơi vào chảo dầu trước tiên, xông lên trước hai bước, khom lưng nói với Lý Tư Diễm: "Bệ hạ, Thẩm khơi cư lang đang bị điên, cho lão nô mang nàng ta xuống dưới trừ tà, không thể để nàng ta trắng trợn phạm thượng làm loạn!"
Dứt lời, ông ta vô cùng hung dữ nhào lên bắt ta.
Lý Tư Diễm nhíu lông mày, không nói một từ.
Ta nghiêng đầu, gạt Khánh Phúc sang một bên, bình tĩnh tự tin nói: "Khánh Phúc gia gia cuống cái gì, ông nghĩ thử xem, nếu không có ta ở bên thì sẽ không ai nói chuyện phiếm cùng bệ hạ, cũng không ai mặc cho bệ hạ đùa giỡn. Bệ hạ làm sao nỡ đày ta đi Dịch Đình đây?"
Khánh Phúc sốt sắng nói: "Ngươi không thể ngậm cái miệng nát của ngươi vào được sao!"
"Không thể."
Không biết ta lấy sức lực ở đâu ra, bất chấp đau đớn ở cổ, đẩy Khánh Phúc sang một bên.
Trên mặt đất toàn là mảnh vỡ của chiếc hộp kia, ta chật vật cúi người, chọn lấy một mảnh hơi hoàn chỉnh nhặt lên, đặt trong lòng bàn tay nhìn một chút, chợt bật cười.
"Ngay cả đồ vật quý giá như vậy cũng nỡ tặng cho ta, bệ hạ thật là hào phóng. Nhưng bệ hạ ngồi không nắm giữ thiên hạ, lại ngay cả một bằng hữu thân quyến nói chuyện thường ngày cũng không tìm được, chỉ có thể mỗi ngày dây dưa với một Khởi cư lang tính tình xấu như ta, không cảm thấy quá bi ai sao?"
"Huống hồ, hôm nay ta nói nhiều lời không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571148/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.