Sau một ngày ngủ mê, ta được Thiền Nhi đánh thức.
Cô cung nữ này từ sau đêm giao thừa năm ngoái bị ta dọa cho sợ xong, một năm tròn thấy ta đều đi đường vòng, cho nên khi tỉnh lại nhận ra người đầu tiên nhìn thấy là nàng, ta quả thực kinh hãi.
Nàng quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau với ta. Nàng sững sờ một chút, chợt trong mắt ánh lên vui sướng to lớn, nôn nóng nói: "Cuối cùng Thẩm nương tử cũng tỉnh rồi. Sau khi cô ngất đi, bệ hạ nổi giận, nói muốn đánh chết Tiểu Kim Liên và Tiểu Kim Liễu. Bây giờ người đã bị kéo đến Dịch Đình, muộn nữa sợ sẽ không còn kịp..."
Ta nghe đến ngây người, không phải tự Lý Tư Diễm hạ lệnh đưa ta lên tường thành sao, tại sao lại tìm Kim Liên và Kim Liễu gây chuyện?
Dưới sự sợ hãi, ta lập tức ngồi dậy, kéo tay áo Thiền Nhi nói: "Xảy ra chuyện gì? Em nói rõ ràng!"
Thiền Nhi nhìn bốn bề vắng lặng, đè thấp giọng nói: "Thái y đến xem qua nói Thẩm nương tử ngất đi là vì bị phong hàn. Bệ hạ cảm thấy các nàng trông nom lơ là, hôm qua dưới cơn thịnh nộ liền..."
Ta càng nghe càng kinh hãi, lập tức xoay người bước xuống nghĩ cách cứu Tiểu Kim Liên và Tiểu Kim Liễu. Kết quả áng chừng nhầm độ cao, suýt nữa vấp ngã.
Ta trợn mắt nhìn nơi vừa mới ngủ. Không đúng nha! Đây không phải giường nhỏ của ta, nhìn có hơi giống chiếc giường êm trong Ngự Thư Phòng Lý Tư Diễm!
Ta lại vội vàng nhìn quanh bốn phía, cả người đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571147/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.