*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng sớm khi Sơ Hạ tỉnh dậy thì lửa trại đã cháy hết còn Thương Sinh thì không thấy ở trong sơn động.
“Cũng rất tự giác đấy.” Sơ Hạ thoáng hài lòng, đứng dậy đi ra ngoài động. Ánh sáng mặt trời bên ngoài rất rực rỡ, chiếu xuyên các kẽ lá tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt cỏ, hôm nay là một ngày đẹp trời.
Vận động thân thể, Sơn Hạ đi đến dòng suối nhỏ bên cạnh sơn động để rửa mặt, thuận tiện lấy ít nước lẫn thu thập chút củi khô đem về. Đến khi lũ trẻ lần lượt tỉnh lại thì lại tiếp tục dẫn chúng ra suối để rửa mặt chải đầu.
Khi làm xong hết thảy thì thời gian không còn sớm nữa nhưng bóng dáng của Thương Sinh vẫn chẳng thấy đâu.
“Không lẽ sợ điều kiện quá hà khắc nên đổi ý trốn rồi?”
Sơ Thu ngóng trông chờ đợi Thương Sinh, Sơ Đông cũng đói mà không ngừng cọ tới cọ lui trong lòng Sơ Hạ. Đến khi Sơ Thu hỏi đến lần thứ ba là khi nào mới được ăn thì Thương Sinh mới về tới nơi.
Sơ Hạ vốn muốn tỏ thái độ tốt một chút nhưng vừa thấy Thương Sinh thì không hiểu sao lại tự giác thốt ra một câu đầy ghét bỏ “Sao lại lề mề như vậy?”
“Xin lỗi xin lỗi, hôm nay đi hơi xa một chút nhưng lại phát hiện được thứ rất tốt.”
Thương Sinh vừa nói vừa nhóm lửa, dựng ống trúc nấu nước, còn tìm một viên đá trơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-xuan-trong-mong-dong-ly-xuan-quang/197049/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.