Từ khi bắt đầu Tề Tĩnh Uyển còn có thể diễn tả ý nghĩ rõ ràng , đến lúc sau đã biến thành hồ ngôn loạn ngữ, một câu có một câu không nói liên miên.
Đêm đông, nhiệt độ bên ngoài tự nhiên cũng thấp hơn rất nhiều so với ban ngày, trong nhà có máy sưởi, ngược lại làm người ta sinh ra một tia buồn ngủ, trộn lẫn men say, chẳng mất nhiều thời gian, Tề Tĩnh Uyển đã cúi đầu nằm ở cạnh quầy bar.
Trên đỉnh đầu là ánh đèn mờ nhạt, chiếu vào gương mặt cô ấy, cũng như một chùm sáng ngời giữa đêm tối chiếu vào Đường Thu Bạch trong mắt Cảnh Thư Vân.
Đường Thu Bạch nhẹ nhàng buông tiếng thở dài, kéo Cảnh Thư Vân đang thất thần trở về.
"Em đưa chị Tĩnh Uyển tới phòng cho khách nghỉ ngơi."
"Tôi giúp em."
Cảnh Thư Vân liền đứng dậy, Đường Thu Bạch lại đỡ vai cô, ấn cô trở lại chỗ ngồi, mỉm cười, "Không cần, chị ở đây chờ em."
Cảnh Thư Vân không nói gì, hơi ngửa đầu ngước nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh lạnh thấu xương lại hòa tan đi không ít, cũng học theo dáng vẻ Đường Thu Bạch nhẹ nhàng giương khóe môi, "Được."
Tề Tĩnh Uyển mơ màng ngủ, Đường Thu Bạch báo với cô ấy một tiếng, mới hai tay đỡ cô ấy, dẫn đường cho cô ấy, rốt cuộc đem cô ấy đến phòng xong, lại xuống dưới, còn ở lầu hai, từ phía xa Đường Thu Bạch thấy Cảnh Thư Vân thẫn thờ nhìn chiếc ly còn dư rượu vang đỏ không chớp mắt, ngón trỏ đứt quãng gõ lên mặt bàn, như là đang nghĩ đến gì đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/4610682/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.